Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Năm giai đoạn đau buồn khi mất đi một người theo dõi


five-stages-of-grief

Nguồn: Hallie Bateman, “The Five Stages of Grieving the Loss of a Follower,” The New Yorker (December 17, 2015 Issue).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Năm giai đoạn đau buồn khi mất đi một người theo dõi

Chối bỏ

Cái gì thế này? Đôi mắt mình đang lừa dối mình, hay là con số kia vừa nhảy xuống? Không, không thể nào. Có lẽ mình bị ảo giác. Mình đã nhìn chằm chằm màn hình cả mấy tiếng rồi, mắt mình mờ đi đấy thôi. Tắt ứng dụng đi. Chuyện này đâu diễn ra.

Nhưng làm sao mình hạnh phúc được với 223 một khi mình đã có 224 ngôi sao lấp lánh, mỗi ngôi là một nguồn tiềm năng của sự khẳng định? Làm sao mình có thể ngẩng cao đầu—hay đúng hơn, cúi thấp, mũi chỉ cách màn hình mấy phân trong khi mình nhanh chóng tải lại trang—khi danh sách người theo dõi mình đang dần cạn đi như hồ nước ở California?

Ít nhất cũng không phải là ai trong số những người quan trọng. Không phải cô gái Tân Kỷ nguyên ở Tennessee có những sở thích mà mình cho là một loại phước lành thiêng liêng. Không phải thằng bạn cấp ba chuyên bình luận với một làn sóng ngầm cay đắng mà phải thừa nhận là mình thỏa mãn. Có lẽ là ai đó có thể thay thế được. Không phải con sexbot theo dõi mình tháng trước bị dừng hoạt động đấy chứ?

Không, không, không. @turntpussayyyy666 vẫn theo dõi mình mà. Thế là mất hết rồi.

Giận dữ

Kẻ đào tẩu là ai? Ló mặt đi, đồ hèn! Hoặc nếu phải ở trong bóng tối, ít nhất ngươi cũng giải thích cho ta điều gì buộc ngươi từ bỏ ta chứ!

Có phải bức ảnh chụp ly margarita mờ ảo của ta làm ngươi phát hoảng, với sự vui tươi, với dòng caption gõ sai lỗ chỗ, kỷ niệm #cuoituansayxin? Thế thì ngươi thích làm gì hơn mỗi tối thứ bảy? Ở nhà và bỏ theo dõi những linh hồn tự do hơn, chẳng phải thế à? Hay là bức ảnh chụp cô bạn gái mới có khe ngực sâu mà ta tuyên bố một ngày nào đó sẽ lấy làm “wifey”? Chính xác thì tình yêu đích thực có điều gì làm ngươi ghê tởm?

Ta thương hại ngươi, Bí danh 224. Vì ngươi sẽ không còn thấy những bức ảnh chụp Shawn, con mèo Maine Coon béo phì của ta, nằm ườn trên tay vịn sofa; không còn thấy những sự kết hợp các biểu tượng emoji rời rạc một cách quyến rũ của ta; không còn thấy đám ảnh selfie tú lu ta thường post kèm theo những dòng caption tự ti với hy vọng được bác bỏ. Ngươi đã tự đày ải mình tới cuộc sống lạnh lẽo hơn, khắc nghiệt hơn.

Mặc cả

Tha thứ cho tôi nhé. Như thế có hơi cực đoan, nhưng chỉ là bây giờ thôi. Trong cơn đau của nỗi buồn tôi đã không dừng lại để suy nghĩ xem điều gì có thể đã diễn ra phía bên kia màn hình. Có lẽ bạn có những ngón tay lớn. (Không phải bạn béo gì đâu! Những ngón tay mạnh mẽ, cơ bắp ấy mà.) Có lẽ bạn đang cố inbox tôi một dòng tin nhắn tử tế rằng bạn thích thú với sự hiện diện trên truyền thông xã hội của tôi như thế nào rồi vô tình ngón tay xinh đẹp to lớn của bạn ấn phải nút bỏ theo dõi! Không phải lỗi của ai, chỉ là một bi kịch chung thôi, như chiếc xe đụng phải con hươu, nhưng khác là 1.) không có con hươu nào cả và 2.) thiệt hại đâu phải vĩnh viễn. Bạn có thể theo dõi tôi lần nữa mà!

Hoặc có lẽ chuyện phức tạp hơn. Có điều gì đó vô cùng buồn khổ đang diễn ra trong cuộc đời bạn, như ai đó thân thuộc ở trong chiếc xe đâm phải con hươu kia, và bạn rơi vào cơn trầm uất tột cùng, và bạn bỏ theo dõi tôi bởi vì, đúng lúc này, với mọi thứ bạn đang trải qua, #thuhaimargarita của tôi là điều cuối cùng bạn cần thấy. Tôi xin lỗi nếu như tôi đã vô tình vô cảm. Cứ quay lại bất cứ lúc nào bạn thấy sẵn sàng. Tôi vẫn sẽ ở đây.

Trầm uất

Người ta nói khi điện thoại dính nước hãy bỏ vào một bát gạo để hút đi hơi ẩm. Nhưng nước mắt thì sao? Gạo có hút được nước mắt không?

Chấp nhận

Những ngày đầu, khi tôi tỉnh dậy mỗi sáng và với lấy điện thoại, nhìn số người theo dõi cảm giác như mất bạn thêm một lần nữa. Nhưng tôi đang dần thích nghi với thế giới mới này. Đã được một tuần. Bạn đã đi rồi. Và hơi thở đang trở nên dễ dàng hơn.

Ở mức độ nào đó, điều đó cũng tốt cho tôi. Áp lực của việc làm hài lòng bạn, làm hài lòng tất cả những người theo dõi, đang bắt đầu xâm chiếm cuộc sống của tôi. Tôi khó có thể thưởng thức một bữa #brunch mà không có các bạn theo dõi. Giờ tôi biết mỗi bữa brunch đều đáng giá. Biết nó chỉ dành cho tôi. Và 223 người theo dõi nữa. Nhưng chấm dứt rồi.

Và tôi thật may mắn khi có những 223 người theo dõi! Có những người chưa bao giờ đạt đến một trăm. Nhưng chuyện không phải là số lượng. Chuyện là chất lượng cơ. Và, dù chưa bao giờ gặp họ trong cuộc sống thực, tôi #mayman có được một nhóm khiêm tốn phần lớn gồm những người xa lạ tôi có thể tin tưởng để lướt qua, và có lẽ ấn thích, một tấm ảnh đáng yêu không ghi nguồn chụp con chó đội mũ tôi thấy trên Tumb—

Cái gì thế này? Không, không thể nào. 224? Bạn đây rồi—thật là bạn đây rồi! Quên mọi thứ tôi vừa nói đi. Phải, bề ngoài, tôi đã bước tiếp, nhưng tôi chưa bao giờ từ bỏ. Tôi thật vui khi bạn đã quay lại.

Tôi hy vọng bạn không thấy thế này là quá vội vã, nhưng vì hôm nay là thứ sáu mà, nên bạn có phiền @mention tôi trong bài viết #ngaythusautheodoi của bạn, nếu bạn có theo trào lưu này ấy? Có 224 người theo dõi thì thật tuyệt, nhưng tôi rất muốn có một con số đẹp và gọn ghẽ.

Ví dụ, 225.

Hallie Bateman là nhà văn và họa sĩ minh họa sống tại Brooklyn.

Advertisements

One comment on “Năm giai đoạn đau buồn khi mất đi một người theo dõi

  1. dahlia1511
    December 31, 2015

    there there*

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on December 31, 2015 by in Hài hước and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 2,635 other followers

%d bloggers like this: