Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Người đàn ông trong căn phòng” – Nguyễn Huy Hoàng


Người đàn ông ngồi một mình trong căn phòng,
nhìn xuống cửa sổ. Dưới vỉa hè, bên kia phố,
người đàn bà cầm ô chờ sang đường, đứng
nghiêm trang như bà đã đứng cách đây chưa lâu,
trước mộ con trai bà, dưới từng lớp ánh sáng
nhạt phủ lên nhau, trên thảm cỏ nham nhở
mà người quản trang đã cắt vội vàng. Sớm thôi bà
sẽ về nhà, thay quần áo và lau khô tóc, đun nước
và, trong lúc chờ, chắp tay trên chiếc bàn trắng,
nhìn chằm chằm vào bức tường—bức tường
sẽ không nhìn lại. Người đàn ông muốn gọi bà,
nhưng trên phố chỉ có tiếng mưa đập đều đều
xuống nền gạch đỏ. Anh muốn đưa tay ra vẫy,
nhưng cửa sổ đóng kín và không mở bao giờ.
Anh chờ bà nhìn lên và bà không nhìn lên. Anh
ngước lên nhìn đồng hồ treo trên tường; đồng hồ
đã chết và đúng khoảnh khắc ấy người đàn bà bước
sang đường và biến mất, để lại người đàn ông
ngồi một mình trong căn phòng, nhìn đồng hồ,
nghĩ về người đàn bà nghĩ về con trai mình.
Ngoài trời, mưa đã tạnh và mặt trăng bắt đầu mọc.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on April 7, 2017 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 2,572 other followers

%d bloggers like this: