Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Khiêu dâm” – Lloyd Schwartz


sailor.jpg

A sailor and his girl kiss on the H.M.S Nelson Battleship, 1938 | Author unknown

Lloyd Schwartz (1941–) là nhà thơ người Mỹ và giáo sư hàm Frederick S. Troy ngành văn học Anh tại Đại học Massachusetts Boston. Ông được trao giải Pulitzer cho phê bình năm 1994.

Khiêu dâm

I. CẶP THỨ NHẤT

Quỳ trên đầu gối, lưng anh quay về phía chúng ta: đôi dưa bở trắng của cặp
          mông trần, cặp bán cầu săn chắc, cơ bắp—

          cái trung tâm gợi cảm.

Đầu gối anh thục vào lớp lông sờn của một cái nệm nhung
           trên thảm hoa phương Đông bên cạnh giường cô.

Anh vặn mình—contrapposto—và cúi xuống để úp mặt
           vào háng cô, giữa cặp chân mềm,

           một chân gác lên vai phải anh, chân còn lại—giống
           một cánh tay hơn—vươn ra sau lưng anh, mắt cá chân
           tựa lên cái hông trần.

           Cô dép lê màu sáng bóng có nơ; anh thì xỏ
           dép phòng ngủ và tất.

Anh có một gương mặt cổ điển: mũi thẳng, cằm nhọn.
           Chỏm bò liếm. Tóc cạo mỏng cao trên gáy,
           theo vành tai, như thời trang hiện tại;
                                                                                                mái
           cúp xoăn của cô cho ta biết thời điểm (mới những năm hai mươi).

Miệng anh gặm lông mu cô; môi hé, anh
           giữ lưỡi lại cho mình.

Anh nghiêm túc: nếu như anh đang mặc quần áo, và cô là cái gì đó
           có ống, thì anh sẽ là trợ lý thợ sửa ống—xem xét,
           ham học hỏi, hăng hái;
                                             không có gì gợi tình trong vẻ mặt, gần như không
           bị kích thích chút nào (hơi khó để biết chắc, tất nhiên,
           từ đằng sau).

Nằm bẹp trên lưng, trên tấm ga tối, có viền tua rua, trọng lực
           vuốt phẳng cặp vú cô, trông cô

           không thoải mái, nhưng không phải không hân hoan. Mắt cô
           liếc qua cái máy ảnh. Đôi môi cô mím lại, nhưng—

           có phải không?—dấu vết một nụ cười
           còn lưu lại quanh mép…

Cô vươn cánh tay về phía anh, duỗi bàn tay đặt
           lên trên đầu anh—dẫn dắt anh thật nhẹ, có lẽ cô

           đang ban phước cho anh.

II. CẶP THỨ HAI: CHÀNG THỦY THỦ VÀ CÔ NÀNG CỦA ANH TA

Họ rạo rực, nửa mặc đồ (chỉ nửa trên), và họ
           không đợi được nữa.

           Anh vận áo thủy thủ và đội mũ
           lính thủy (có phải cô nằm trên
           một đống lưới đánh cá?)
                                 Anh tựa cái đầu gối trần
           bên cạnh đùi cô mập.

Váy của cô dài—kiểu Victoria và có sọc. Nếu cô không
           kéo nó lên ngực, nó sẽ che đôi tất
           đen dài đến gối và đôi giày kiểu đàn ông đen.
           (Anh cũng đang đi giày. Làm sao anh cởi
           được quần?)
                                  Không quần lót—
                                                                   không gì rơi quanh mắt cá
           để ngăn cô giạng chân ra.

Không thụ động, cô dướn mình lên để nhìn, và
           nắm, cái cương cứng cồm cộm của anh:
                                                                             cây gậy và hai quả bóng chày—
           giải đấu lớn (cây xúc xích của anh; cái kẹo mút
           mọng nước của anh).

Anh nhìn xuống thèm khát vào đôi mắt và cái miệng
           thèm khát của cô—một tay ấn ngập vào
           cái đùi trần truồng của chính mình.
                                            Anh thả mình một chút (không phải cả người anh
           đều đứng nghiêm), để cho cái cô muốn
           dễ hơn cho cô với.

Nhưng người thợ chụp ảnh thì sắc bén—anh ta giữ trọng tâm sắc nét nhất
           vào cái mà anh ta chắc rằng chúng ta đều muốn: tất cả

           những nếp gấp thịt, những khe, những kẽ—những chốn
           không còn bí mật—trong xác thịt chào đón của cô.

Anh ta biết trang phục sẽ phủ nhận gánh nặng tinh thần
           (và sự tự do) của sự trần truồng thuần túy—
                                                                                                   đặt ta in
           medias res (những thứ đang xảy ra, những thứ sắp
           xảy ra); vào

           trong sự bí mật, sự đồng lõa tội lỗi—một con mắt
           lén lút nhìn qua vai…

Cặp mẫu của anh ta đóng đinh sự chú ý của họ vào nhau (anh ta có
           phải chỉ bảo họ?), để chúng ta cũng có thể

           bị đóng đinh.

Tất nhiên, họ chỉ đang tạo dáng—
           nhưng bất chấp những đạo cụ và trang phục, những

           chi tiết không thể phủ nhận
           gợi ý rằng nó không phải—nó

           không thể—toàn bộ là cảnh diễn.

III. MÉNAGE À TROIS

Người đàn bà béo—cái cô có cái bụng nồi nhỏ, vú
           xệ, và cằm chẻ (gần như là mọi thứ mà ta có thể
           thấy ở mặt cô ta)—là người mà anh ta đang hôn say đắm.

Nhưng tay anh ta đang vòng qua cả hai, anh ta yêu cả hai
           (và tất nhiên anh ta không thể hôn
           cả hai người cùng lúc).

Trần truồng chỉ trừ (như họ) giày và tất, và nịt tất,
           anh ta ngồi trên mép của một chiếc ghế bành quá tải,
           đầu gối anh giang rộng,
                                                       cái dương vật khổng lồ của anh
           giương lên như tòa Tháp Nghiêng từ đáy bụng.

           Ngực và cổ anh ta, bắp và đùi, có cơ bắp như điêu khắc
           của một vận động viên:

           thể thao giữ cho mọi bộ phận của anh ta có dáng.

Cả hai người phụ nữ đều quỳ. Cô—người đàn bà béo ở bên trái
           anh ta (bên phải của chúng ta)—ấn mình vào anh ta, cái bụng tròn
           tì vào đầu gối, cặp mông tròn và mịn
           là đối trọng sang trọng.

           Các ngón tay cô nắm chặt cái cơ quan ngồn ngộn của anh ta, bám
           vào nó, gần như để ổn định chính mình.

Người còn lại mảnh mai hơn, xinh hơn, cô có một cái miệng
           xinh xắn—một gương mặt thanh tú của ngôi sao điện ảnh.

           Cô gần như đang khom mình, trên thực tế, ngồi lên
           đôi cao gót của chính mình; tay phải cô dịu dàng bao lấy
           tinh hoàn của anh ta.
                                            Khó mà biết là cô đang mỉm cười
           với gương mặt anh hay là với bộ phận sinh dục anh—có lẽ là
           cả hai, trong ngưỡng mộ, tôn thờ, và ham muốn như nhau.

Còn vẻ mặt hiền lành, ngây ngất của anh ta
           thì khó đọc hơn, gương mặt anh ngả bóng
           nửa chôn vùi trong nụ hôn mãnh liệt.

Có gì đó ngọt ngào, nhân đạo, trong tất cả bọn họ: không phải
           sự ngây thơ—
                                            nhưng không gì (hay, gần như không gì) cứng
           hay đã cứng lại.

           Chỉ chút vải họ mặc là nhắc nhở chúng ta
           đây vốn là để công khai khơi gợi.

Bản thân sự sắp xếp cũng nhã nhặn—cân đối và đối xứng:
           đường cong uốn lượn của phần dưới và tấm lưng
           của cô gái xinh xắn, chảy lên và qua đường cong
           của vai và cổ người đàn ông,
                                                                 rồi lại xuống qua những
           vòng cung tròn trịa hơn của lưng và hạ bộ người đàn bà béo—

           một vòng những cánh tay hài hòa: cánh tay họ vòng qua lưng anh
           đỡ lấy anh; tay anh vòng qua họ—bàn tay anh đặt lên
           trên vai họ; bàn tay họ gặp nhau trong lòng…

Nó giống như một bức Descent from the Cross hay Holy Burial thời
           trung cổ: Chúa Kitô sụp đổ giữa hai
           Thiên thần trợ đỡ—
                                                       nhưng ngược lại, đảo lộn, một âm bản
           của cuộc Khổ nạn. Khổ nạn đây chỉ là—và không gì
           ngoài—dục vọng. Có lẽ

           còn không phải dục vọng.

Tấm bưu thiếp xưa cũ này: nứt; các góc quăn; các cạnh
           sờn; mòn và mỏng

           vì dùng.

           Bao nhiêu người nó đã làm hài lòng; làm thất vọng;
           làm tổn thương? Trong những ngón hứng tình của ai mà nó

           đã được cầm (và bàn tay ấy
           liệu có biết tay kia đang làm gì)?

Không phải sự ngây thơ—

           nhưng không gì ở họ
           cứng, hay đã cứng lại;

           vẫn chưa qua việc tận hưởng niềm vui
           trong bất cứ khoái lạc nào mà họ

           nhận, hoặc trao.

Lloyd Schwartz, “Pornography,” Cairo Traffic: Poems (University of Chicago Press, 2000). This poem was first published in the Paris Review (Issue 127, Summer 1993), and was included in The Best American Poetry 1994 and The Best of the Best American Poetry (2013).

Copyright © 1993 by Lloyd Schwartz | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on June 5, 2018 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: