Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Nói với dã thú” – W. H. Auden

W. H. Auden sinh năm 1907 ở York và theo học Văn học Anh tại Christ Church, Đại học Oxford, nơi ông kết bạn với các nhà thơ Cecil Day-Lewis, Louis MacNeice, và Stephen Spender. Ông đến Mỹ năm 1939 và trở thành công dân Hoa Kỳ năm 1946. Auden được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1948, giải Bollingen năm 1953, và giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 1956, và từ năm 1956 đến năm 1961 là Giáo sư về Thơ tại Đại học Oxford. Ông qua đời ở Vienna năm 1973.

Nói với dã thú

Đối với chúng ta, những kẻ, từ khoảnh khắc
lần đầu chúng ta được hạ thế,
rơi vào sự hỗn loạn,

những kẻ hiếm khi biết đích xác
chúng ta đang làm gì,
và, như một quy luật, không muốn,

thật là một niềm vui khi biết,
ngay cả khi không thấy hay nghe thấy các ngươi,
rằng các ngươi đang ở quanh,

dẫu rất ít kẻ các ngươi
thấy chúng ta đáng để mắt,
trừ khi chúng ta đến quá gần.

Đối với các ngươi mọi cái mùi đều thiêng
trừ mùi của chúng ta và những cái
chúng ta sản xuất ra.

Thật nhanh chóng và khéo léo
các người thực hiện các chính sách của Tự nhiên
và không bao giờ

bị dụ dỗ vào hành vi sai trái
chỉ trừ bởi một số
dấu ấn tình cờ không may mắn.

Được ban cho lễ độ từ khi sinh
các người vẫy không khuỷu tay hợm hĩnh,
không liếc,

không nhìn xuống lỗ mũi
cũng không chõ chúng vào việc
của một sinh vật khác.

Chỗ ở của các ngươi
thì ấm cúng và riêng tư, không phải
những ngôi đền giả tạo.

Đương nhiên, các ngươi phải lấy mạng
để giữ mạng chính mình, nhưng không bao giờ
giết để được tán thưởng.

So với những kẻ tham lam nhất các ngươi
tầng lớp săn bắn của chúng ta
cũng có vẻ hạ lưu.

Được miễn thuế,
các ngươi chưa bao giờ cảm thấy cần
phải trở nên biết chữ,

nhưng văn hóa truyền khẩu của các ngươi
đã gợi cảm hứng cho các thi sĩ chúng ta để viết
những câu thơ êm ái,

và, dẫu vô thức về Thượng Đế,
những Tiệc Thánh Hát của các ngươi
vẫn linh thiêng hơn của chúng ta.

Bản năng thường được nói
là cai trị các ngươi; ta sẽ gọi đó là
Lương tri.

Nếu các ngươi không thể sinh ra
một thiên tài như Mozart,
thì các ngươi cũng không thể

gây tai họa cho thế giới
bằng những kẻ khờ khạo xuất chúng như Hegel
hay những kẻ cục cằn thần tình như Hobbes.

Chúng ta có bao giờ trưởng thành
được sớm như tất cả các ngươi?
Dường như là không thể.

Thật vậy, một ngày ấm áp,
chúng ta cũng có thể trở thành,
không phải hóa thạch, mà là hơi.

Giờ thì khác,
nhưng cuối cùng chúng ta sẽ hòa với các ngươi
(mọi cái xác chẳng mấy mà giống nhau),

nhưng các ngươi không thể hiện dấu hiệu gì
là biết mình bị kết án.
Đó có thể là lý do

chúng ta những kẻ mới nổi thường
ghen tị với sự thơ ngây của các ngươi
nhưng không bao giờ đố kỵ?

W. H. Auden, “Address to the Beasts,” Thank You, Fog (Random House, 1974). This poem was first published in The New Yorker (October 8, 1973 Issue).

Copyright © 1973 by W. H. Auden | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on January 29, 2022 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: