Octavio Paz (1914–1998) là nhà thơ người Mexico. Ông được trao giải Miguel de Cervantes năm 1981, giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1982, và giải Nobel văn chương năm 1990.
Dưới một mặt trời không lay chuyển
những đồng bằng son, những đồi lông sư tử.
Tôi leo một gấp ghểnh một sống núi dê
tới một nơi hoang phế:
các cột trụ gãy, các vị thần mất đầu.
Đôi khi, những nhấp nhoáng lén lút:
một con rắn, một con thằn lằn.
Ẩn trong những tảng đá,
màu của mực độc,
những ngôi làng của những con bọ giòn.
Một sân tròn, một bức tường nứt.
Bám vào đất – nút thắt mù,
cây toàn bộ rễ – một cây bồ đề.
Mưa ánh sáng. Một tảng xám: Phật.
Một khối mờ các đường nét,
trên các triền dốc của khuôn mặt ngài
những con kiến đi lên đi xuống.
Vẫn nguyên vẹn,
vẫn nụ cười ấy, nụ cười:
vịnh của sự sáng rõ yên bình.
Và tôi trong giây lát đã trở nên trong mờ,
một cơn gió dừng lại,
trở mình trên chính nó và biến mất.
Octavio Paz, “La cara y el viento,” Árbol adentro (Seix Barral, 1987).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.