Marina Tsvetaeva sinh năm 1892 ở Moskva, con gái của một giáo sư nghệ thuật và một nghệ sĩ piano. Bà xuất bản tập thơ đầu năm 1910 và kết hôn với nhà thơ Sergei Efron năm 1912. Năm 1917 Efron gia nhập lực lượng Bạch vệ và trong khoảng thời gian hai người bị chia cắt trong cuộc nội chiến Nga, Tsvetaeva đã có những mối tình ngắn ngủi với Osip Mandelstam và Sofia Parnok. Năm 1922 bà đoàn tụ với Efron ở Berlin, rồi chuyển tới Praha và định cư ở Paris năm 1925 cho đến khi trở về Moskva năm 1939. Năm 1941 Tsvetaeva tự sát; Sergei Efron bị hành hình.
Những kẻ bện-quện thì ở lại.
Xa hơn – là trên cao.
Vào giờ của sự vô thức cuối
Đừng tỉnh nhào.
Kẻ mộng du và các thiên tài
Không có bạn.
Vào giờ sự mặc khải sau cùng
Đừng khai nhãn.
Ta – đôi mắt ngươi. Con mắt cú
Của các mái nhà.
Ngươi, bằng tên ta sẽ gọi –
Đừng lắng nghe.
Ta là tâm hồn ngươi: Urania:
Dẫn vào các vị thần – cánh cửa.
Vào giờ sự hòa quyện sau cuối
Đừng kiểm tra!
20 tháng 6, 1923
Marina Tsvetaeva, “Луна — лунатику” (1923).
Nguyễn Huy Hoàng & Phạm Hà Anh dịch.