Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Chùm thơ và truyện cực ngắn của Lydia Davis


Lydia Davis, short-story writer

Đặc biệt

Chúng ta biết chúng ta rất đặc biệt. Nhưng chúng ta cứ cố tìm xem chúng ta đặc biệt như thế nào: không phải như thế này, không phải như thế kia, thế thì như thế nào?

Gần như đã hết: Đôi phòng ngủ riêng

Giờ họ đã ngủ riêng phòng.

Nhưng đêm đó cô mơ cô đang ôm anh trong vòng tay cô.

Anh mơ anh đang ăn tối cùng Ben Jonson.

Vấn đề

X đang ở bên Y, nhưng sống bằng tiền của Z. Bản thân Y chu cấp cho W, người đang sống với đứa con của cô và V. V muốn chuyển tới Chicago nhưng con anh đang sống với W ở New York. W không thể chuyển đi vì cô đang có quan hệ với U, người cũng có con đang sống ở New York, nhưng là với mẹ nó, T. T lấy tiền từ U, W lấy tiền từ Y cho bản thân và từ V cho con cô, và X lấy tiền từ Z. X và Y không có con với nhau. V hiếm khi gặp con nhưng vẫn chu cấp cho nó. U sống với con của W nhưng không chu cấp cho nó.

Nietszche

Tội nghiệp bố. Con xin lỗi đã mang bố ra đùa.

Giờ con còn đánh vần sai chữ Nietszche.

Một sự phủ định kép

Ở một thời điểm nào đó trong cuộc đời, cô nhận ra cô muốn có một đứa con không hẳn nhiều như cô không muốn không có một đứa con, hay không muốn chưa từng có một đứa con.

Đột nhiên sợ

vì cô không thể viết ra cái tên của thứ cô là: phu phu phụ phu phu phụn.

Ba mươi

Một người phụ nữ, 30, không muốn rời ngôi nhà thời thơ ấu.

Tại sao tôi phải rời đi? Đây là bố mẹ tôi. Họ yêu tôi. Thế thì sao tôi phải cưới một gã nào đó sẽ mắng mỏ và la hét vào mặt tôi?

Nhưng cô lại thích cởi quần áo trước cửa sổ. Cô mong có gã ít nhất cũng nhìn cô bé của cô.

Thay phiên sử dụng một từ họ thích

“Thật phi thường,” một phụ nữ nói.

“Phi thường thật,” một phụ nữ khác nói.

Cơn hờn mùa xuân

Tôi hạnh phúc khi những chiếc lá đang lớn to nhanh đến vậy

Chẳng mấy chốc chúng sẽ giấu đi đứa hàng xóm xấu xí trong ngõ,

một con bé béo ịch trên chiếc xe đạp.

Công nhân

Giờ khi chúng ta đang sống ở đây trong đất nước này, những người duy nhất chúng ta thấy là những người công nhân đến đây để làm việc cho chúng ta. Họ độc lập và tự chủ, họ bắt đầu làm việc từ sáng sớm và chăm chỉ mà không ngơi nghỉ. Tuần trước là Bill, đến để lắp máy giặt. Tuần sau sẽ là Jay Knickerbocker, đến để dỡ trước mái hiên nhà. Hôm nay là Tom Tatt. Tom Tatt sẽ đến để gỡ một số sợi cáp cho chúng tôi. Cậu ta đâu nhỉ? Sáng sớm chúng tôi đứng bên nhau trong bếp. Tom Tatt đâu nhỉ? Chúng tôi bước ra ngoài. Tom Tatt ở đây trong ánh nắng sớm. Cậu ta đã làm xong việc, và đang thắt đoạn cuối sợi cáp bằng những nút thắt nhỏ màu đen.

Người đàn ông từ quá khứ của mẹ

Tôi nghĩ mẹ đang tán tỉnh một người đàn ông từ quá khứ của mẹ mà không phải là cha. Tôi tự nhủ: mẹ không nên có quan hệ không phù hợp với người đàn ông tên “Franz” này! “Franz” là người châu Âu. Nhưng trong trường hợp này thì một thực tại cũ đang cùng tồn tại trong bộ não tôi với một thực tại mới. Tôi nói mẹ không nên gặp người đàn ông này một cách không phù hợp trong khi cha “đi vắng”! Nhưng cha sẽ không trở về. Cha sẽ nằm lại trên đồi Vernon. Còn mẹ thì giờ mẹ đã 94. Làm sao có mối quan hệ không phù hợp nào được với một phụ nữ ở tuổi 94? Nhưng chắc hẳn mớ hỗn độn của tôi là thế này: năng lực lật đổ và phản bội của mẹ còn khá trẻ và tươi, nếu cơ thể mẹ không còn như vậy.

Bản dịch © 2015 Nguyễn Huy Hoàng

Một số truyện cực ngắn khác của Lydia Davis do anh Hải Ngọc dịch có tại đây. Một số truyện cực ngắn mình dịch trong năm ngoái có tại đây.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on August 24, 2015 by in Truyện ngắn and tagged .

Archives

Categories

%d bloggers like this: