Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“A Small Story about a Small Box of Chocolates” – Lydia Davis


Forfatter Lydia Davis

Lydia Davis là nhà văn và dịch giả người Mỹ. Bà được trao giải Man Booker Quốc tế năm 2013. Truyện ngắn “A Small Story about a Small Box of Chocolates” được đăng lần đầu trên Mississippi Review, Vol. 40, No. 3, The Winter 2013 Issue (Winter 2013), pp. 26–29, và được in trong tập Can’t and Won’t: Stories (New York: Farrar, Straus and Giroux, 2014).

Một câu chuyện nhỏ về một hộp sô cô la nhỏ

Một người đàn ông rất tốt bụng đã tặng cô một món quà nhỏ, nhân chuyến thăm Vienne của cô mùa thu ấy, một hộp sô cô la. Cái hộp nhỏ đến nỗi nó có thể ngồi gọn trong lòng bàn tay cô, nhưng, như thể bằng một phép lạ, nó chứa tới 32 viên sô cô la nhỏ xíu, hoàn hảo, mỗi viên mỗi khác, xếp thành hai lớp 16 viên.

Cô mang nó về nhà từ Vienne mà không ăn một viên nào, như cô vẫn luôn mang về nhà đồ ăn cô mua hay được tặng trong một chuyến đi. Cô muốn khoe nó với chồng cô, và cô định chia sẻ nó với anh. Nhưng sau khi cô mở hộp và cả hai cùng chiêm ngưỡng những viên sô cô la, cô đóng nó lại mà không lấy viên nào cho mình và cũng không cho anh viên nào, và cất cái hộp vào nơi làm việc riêng của cô. Cô để nó ở đấy và ngắm nhìn nó lúc này lúc khác.

Cô nghĩ đến việc chia sẻ nó với sinh viên của cô trong lần tới cô đến lớp, nhưng cô đã không làm vậy.

Cô không mở cái hộp ra và chồng cô cũng không hỏi về những viên sô cô la ấy. Cô không thể tin anh đã quên mất chúng, vì bản thân cô đã nghĩ về chúng và nhìn cái hộp quá thường xuyên. Nhưng sau một vài tuần, cô buộc phải tin rằng anh đã quên mất chúng.

Cô nghĩ đến việc mỗi ngày sẽ ăn một viên, nhưng cô không muốn bắt đầu ăn chúng mà không phải vào dịp đặc biệt nào đấy.

Cô nghĩ đến việc chia sẻ cái hộp với 31 người bạn, nhưng cô không quyết định được khi nào thì bắt đầu.

Cuối cùng, khi cuối học kỳ và buổi tối cuối cùng của lớp cô dạy đã đến, cô quyết định mang những viên sô cô la ấy theo và chia sẻ chúng. Cô sợ mình đã đợi quá lâu, vì đã bốn tuần trôi qua kể từ khi người đàn ông tốt bụng kia tặng cô hộp sô cô la ở Vienna, và những viên sô cô la ấy có thể đã chua, nhưng dù sao cô vẫn buộc dây chun quanh hộp và mang nó theo.

Cô kể với đám sinh viên cô đã ngạc nhiên thế nào khi nghĩ một hộp sô cô la nhỏ xíu cũng có thể được chia sẻ với 31 người bạn. Cô nghĩ chúng sẽ cười, nhưng chúng lại không. Có lẽ chúng không chắc cười thì có lịch sự hay không, hoặc có lẽ chúng không nghĩ điều cô vừa nói là buồn cười. Cô không thể lúc nào cũng đoán trước được phản ứng của chúng. Cô thì cô nghĩ nó buồn cười, hay ít nhất cũng thú vị.

Cô bỏ nắp hộp ra và đưa nó cho cậu sinh viên gần nhất. Cô mời tất cả cùng chiêm ngưỡng những viên sô cô la.

“Chúng ta có thể ăn một viên không ạ?” cậu sinh viên đang cầm cái hộp hỏi, “hay là chỉ nên nhìn thôi?” Có lẽ cậu đang đùa, nhưng có lẽ cô đã không tỏ rõ rằng cô đang chia sẻ những viên sô cô la ấy với chúng.

“Đương nhiên các em nên ăn rồi,” cô nói.

“Em xem cái nắp được không ạ?” một sinh viên khác hỏi.

Cái nắp cũng đẹp gần như những viên sô cô la. Nó màu xanh lục và được trang trí cẩn thận bằng những nhân vật và công trình xây dựng thời trung cổ màu cam, vàng, đen, trắng, và vàng kim. Trên hàng banner nho nhỏ màu trắng, những ký tự Gothic German màu đen tạo nên những câu có vẻ là ngạn ngữ – những câu nói ngắn có vần. Cô chỉ hiểu được một vài từ trong mỗi câu ngạn ngữ ấy. Một câu khuyên hãy cư xử như đồng hồ mặt trời.

Đám sinh viên đói ngấu mỗi người lấy một viên sô cô la nhỏ xíu – hoặc có lẽ, vì cô không quan sát kỹ, một số không lấy và một số lấy nhiều hơn một. Cô đã định chia sẻ những viên sô cô la ấy với 31 người bạn khác nhau, nhưng giờ cô cảm thấy có lỗi với đám sinh viên đói mệt và đưa cái hộp quanh phòng lần nữa. Một cậu sinh viên trẻ từ Canada nhận trách nhiệm thu dọn những mẩu giấy gói nhỏ xíu trống rỗng ở trong hộp và mang chúng đến thùng rác cạnh cửa lớp.

Sau lớp học, cô buộc dây chun lại quanh hộp và mang nó về nhà.

Bản thân cô vẫn chưa ăn một viên nào, và cô có chút lo lắng rằng mình đã chờ đợi quá lâu. Nên giữ những viên sô cô la nằm trong hộp trong bao lâu? Cô sợ những viên sô cô la ấy có vị đã chua với đám sinh viên. Nhưng chỉ có một em là chuyên gia về sô cô la, cô chắc chắn. Em ấy sẽ không nói gì, vì lịch sự, hay có lẽ còn chẳng lấy viên nào, vì biết cô đã ở Vienna trong bao lâu.

Sau đấy, hai ngày sau, cô không tìm được cái hộp trong túi hay trong cặp và sợ rằng mình đã đánh mất nó. Trong tích tắc cô còn nghĩ có khi có sinh viên nào lấy trộm.

Rồi cô lục kỹ hơn và tìm thấy nó. Cô mở cái hộp ra và đếm: còn 7 trên tổng số 32 viên sô cô la trong hộp – 25 viên đã bị ăn. Nhưng chỉ có 11 sinh viên trong lớp.

Cô đặt nó lại vào nơi làm việc, trên chiếc ghế Mexico cũ mà cô rất thích.

Cô tự hỏi ăn sô cô la một mình có đúng hay không, và nếu đúng thì có cần phải ở một tâm trạng hay trạng thái tinh thần nhất định để ăn sô cô la một mình hay không. Có vẻ không đúng nếu ăn sô cô la vì tức giận, hay phẫn uất, hay tham lam, mà chỉ đúng nếu ăn vì một ham muốn khoái lạc, hay trong tâm trạng hạnh phúc hay kỷ niệm. Nhưng ăn sô cô la một mình vì tham lam thì có ít sai hơn nếu những viên sô cô la ấy rất nhỏ hay không?

Cô biết mình không muốn chia sẻ những viên sô cô la còn lại.

Khi cuối cùng cô cũng ăn một viên, một mình, nó thật ngon, đậm đà và đắng, ngọt và kỳ lạ cùng lúc. Hương vị nó đọng lại trong miệng cô sau nhiều phút, đến nỗi cô muốn ăn thêm một viên, để bắt đầu cơn khoái lạc một lần nữa. Cô đã định sẽ ăn mỗi ngày một viên cho đến khi hết. Nhưng giờ cô lại lập tức ăn một viên nữa. Cô muốn ăn viên thứ ba, nhưng không. Ngày hôm sau, cô ăn hai viên, lần lượt từng viên một, vì một ham muốn khoái lạc, bất chấp điều cô nghĩ là đúng. Và ngày hôm sau nữa, cô ăn nhiều hơn thế một viên vì một cơn đói mơ hồ, bất định, không nhất thiết là đói ăn.

Cô thấy những viên sô cô la ấy ngon đến nỗi cô chốt lại là mình đã không chờ quá lâu, suy cho cùng. Trừ khi cô không đủ điều kiện để đánh giá, và có một sự khác biệt, không thể nhận ra đối với cô nhưng có thể nhận ra đối với một chuyên gia, như em sinh viên mà cô tin là một chuyên gia, giữa vị của một viên sô cô la được ăn ngay và một viên được ăn sau bốn tuần.

Rồi cô hỏi em sinh viên của mình, chuyên gia về sô cô la hảo hạng, nơi nào trong thành phố này cô có thể mua sô cô la ngon nhất. Em ấy cho cô tên cửa hàng sô cô la xịn nhất, và cô đến cửa hàng ấy với hy vọng tìm được những viên sô cô la nhỏ xíu như những viên cô được người đàn ông tốt bụng tặng ở Vienna. Nhưng cửa hàng ấy chỉ bán những viên sô cô la lớn hơn, những viên sô cô la có kích thước điển hình hơn, ngon theo kiểu của riêng chúng nhưng không phải là thứ cô muốn.

Cô không thích ăn những viên sô cô la lớn hơn, cô chốt lại. Giờ khi cô, lần đầu tiên, đã được trải nghiệm những viên sô cô la nhỏ nhất, đấy mới là thứ cô thích.

Mấy tháng trước, cô được cho một viên sô cô la ở Connecticut, ở nhà của một phụ nữ người Bỉ khá nghiêm khắc mà cô quen đã nhiều năm. Nó là một viên sô cô la ngon, từ những gì cô có thể nói, nhưng cô thấy nó hơi to, quá to để ăn một cách nhanh chóng, trong bất cứ trường hợp nào. Cô đã cắn thành từng miếng nhỏ, và thưởng thức mỗi miếng cắn ấy, nhưng không muốn thêm một viên nữa khi bị thúc giục. Những người khác có mặt lấy đấy làm lạ, và người phụ nữ người Bỉ đã cười cô. ♦

Dành tặng Rainer Goetz

Bản dịch © 2016 Nguyễn Huy Hoàng.

Advertisements

3 comments on ““A Small Story about a Small Box of Chocolates” – Lydia Davis

  1. HA
    February 16, 2016

    Tóm lại là chồng không được viên nào :))

    Like

    • Nguyễn Huy Hoàng
      February 16, 2016

      Ổng cũng quên mất tiêu rồi còn đâu.

      Like

      • HA
        February 16, 2016

        Đó là bà vợ nghĩ vậy thôi. Nhưng rõ ràng vc nhà này có vấn đề. Nếu bt thì vợ không mời ăn thì cũng phải đòi ăn chứ, sao phải khách sáo thế :D

        Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on February 16, 2016 by in Truyện ngắn and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 2,501 other followers

%d bloggers like this: