Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Truyện ngắn: “Những mảnh vụn” – Aleksandar Hemon


smithereens

Illustration by Bianca Bagnarelli for The New Yorker

Aleksandar Hemon (1964–) là nhà văn người Mỹ gốc Bosnia. “Smithereens” là một truyện trong chuỗi truyện chớp/truyện cực ngắn (flash-fiction) mà tạp chí The New Yorker giới thiệu hè này.

Những mảnh vụn

Gần lán gỗ trên núi của chúng tôi, ở Jahorina, từng có một khách sạn tên là Šator. Nó chỉ mở mùa đông vào mùa trượt tuyết. Khi đứng ngoài khách sạn dưới bầu trời lạnh giá, đầy sao, bạn có thể ngửi thấy mùi mỡ của nhà ăn, mùi củi lửa, và khói thuốc, và nghe tiếng đập thùm thụp từ câu lạc bộ disco dưới tầng hầm. Thời gian còn lại trong năm, khách sạn bỏ vắng. Một mùa hè, năm tôi mười một, tôi nạy cửa sổ vào quầy bar của khách sạn—mất cả tiếng đồng hồ—và trộm một chai nước ép việt quất. Một gã làm pha chế ở đó vào mùa đông, nhưng rảnh rỗi vào mùa hè, bắt được và tống tiền tôi, đòi tiền để không mách bố mẹ. Tôi bảo gã mơ đi. Gã mách bố mẹ tôi. Họ phạt tôi, nhưng nước ép việt quất ấy là liều thuốc ngọt ngào nhất. Nhân viên quét dọn của khách sạn là một người đàn bà có dáng người và độ tuổi không xác định, tên là Baja, dành những ngày hè ngồi trên ban công khách sạn, nhìn vào hư không, luôn mặc áo choàng xanh và quàng khăn đen trên đầu, một góc che hàm để giữ ấm. Bà, như một con ma, miễn dịch với đau đớn. Bà có một chỗ răng đau vĩnh viễn mà không chữa, ổ áp xe sưng lên cho đến khi nó nuốt và hủy hoại một bên mắt. Chưa ai thấy bà lau dọn gì bao giờ, dù một người bạn tôi ở khách sạn bảo có một lần Baja bước vào phòng cậu ta mà không gõ cửa, nhìn quanh, rồi nói, “Sao cậu không dọn cái này đi? Gớm quá.” Ngay sau khách sạn, có một tảng đá khổng lồ, nơi tôi với em gái thường trèo lên khi không có việc gì làm. Từ trên đỉnh, chúng tôi có thể thấy cụm nhà nghỉ cuối tuần bên dưới và nghe tiếng rít của máy cưa đĩa, tiếng búa đập, tiếng ồn ào của khát vọng, bởi những người đi nghỉ cuối tuần lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng cho một tương lai nào đó nơi đời sống nhộn nhịp đã trọn vẹn và chẳng còn gì ngoài yên bình, tự nhiên trinh nguyên, và sự nghỉ ngơi. Chiến tranh sẽ đặt dấu chấm hết lên ước vọng ấy, nhưng hồi đó, khi chúng tôi còn nhỏ, tương lai luôn đang trên đường đến, những dòng chảy tiến bộ của nó chảy qua mọi thứ chúng tôi biết hoặc muốn biết. Nếu chúng tôi rời mắt khỏi cụm nhà nghỉ, những thung lũng rừng và những đỉnh núi, những cánh đồng và những con đường sẽ trải dài về Sarajevo và xa hơn nữa, về phía chân trời, nơi cuối ngày mặt trời sẽ trượt vào đó như đồng xu trượt vào khe. Chúng tôi thường đứng trên rìa tảng đá, những mũi thông xuất hiện từ khoảng trống xanh rì dưới chân chúng tôi, và chúng tôi nhìn, và nhìn, và nhìn: tầm mắt chúng tôi không có giới hạn, cũng như cuộc đời chúng tôi không có điểm tận cùng. Rác thải từ khách sạn bị đổ xuống ngay dưới, xuống triền dốc dưới chân tảng đá. Anh em tôi không thấy thế thì có gì lạ. Đến lúc chúng tôi bước ra khỏi phần vô thức của thời thơ ấu, thế giới dường như đã được sắp đặt đầy đủ, mọi thứ như nó phải thế, mọi điểm và đối tượng đều cố định, mọi hệ thống thứ bậc và cấu trúc đều tự nhiên và không thể thay đổi. Chúng tôi thường tụt xuống bãi rác từ đỉnh tảng đá để lục lọi những cái túi đựng đầy rác và đồ ăn thừa đã vữa. Một hôm, chúng tôi tìm được rất nhiều đĩa, tách, cốc, và bát trải khắp bãi rác—khách sạn đã thay bát đĩa và thải những cái cũ đi. Chúng tôi dành cả ngày để đập vỡ tất cả bằng đá hoặc đập chúng vào nhau. Chúng tôi không bàn thảo gì, không lập kế hoạch nào; việc cần làm cứ thế hiện rõ trước mắt chúng tôi. Chỗ bát đĩa ấy thuộc dạng thường, màu be. Chúng tôi đập chúng thành những mảnh vụn, nghỉ ăn trưa, rồi chiều đến đập thêm. Chúng tôi dính những vết cắt nhỏ, nhưng chúng tôi không quan tâm. Đó là những vết rộp của lao động, dấu thánh của sùng đạo. Chúng tôi tìm ra niềm vui của sự hủy hoại thả cửa, vô biên, thú vui bất tận của việc biến cái có thành cái không. Chuyện đó với chúng tôi hồi đó là chuyện mới mẻ. Giờ thì không. Giờ thì chúng tôi biết đó là một trong những ngày hạnh phúc nhất của tuổi thơ, có lẽ của cả cuộc đời mình. Và khi trở lại bãi rác, một thời gian sau, và thấy rác mới ở đó, những thế hệ rác thải mới, chúng tôi biết bên dưới tất cả những thứ đó là những mảnh vụn của chúng tôi, biết chúng tôi còn có thể tiếp tục tôi rèn chúng chừng nào chúng tôi còn sống, biết chúng tôi sẽ mãi mãi nhớ cái ngày chúng tôi lần đầu phá vỡ cái toàn thể hữu hạn ấy.

Copyright © 2017 by Aleksandar Hemon | Bản dịch © 2017 Nguyễn Huy Hoàng.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on August 30, 2017 by in Truyện ngắn and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 2,567 other followers

%d bloggers like this: