Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Cô đơn” – Fanny Howe


fanny howe.jpg

Photo by Cybele Knowles

Fanny Howe (1940–) là nhà thơ và nhà văn người Mỹ. Bà được trao giải thơ Lenore Marshall năm 2001 và giải thơ Ruth Lilly năm 2009, và là giáo sư hưu trí ngành văn học Mỹ tại Đại học California, San Diego. Bà là em gái nhà thơ Susan Howe.

Cô đơn

Cô đơn không phải là tình cờ hay lựa chọn.
Nó là bạn đồng hành không mời và tự có.
Nó lẻn vào cạnh bạn khi bạn không nhận ra lựa chọn bạn đang chọn sẽ có những hệ quả.
Nó chẳng có ích gì cho bạn mặc dù nó giống như một trong những nguyên tố trên thế giới mà bạn không thể tồn tại mà không có nó.
Nó cầm tay bạn và đi cùng bạn. Nó nằm xuống cùng bạn. Nó ngồi cạnh bạn. Nó tối như cái bóng nhưng nó có một thực thể thân quen.
Nó bơi cùng bạn và xoay trên những chiếc ghế đẩu.
Nó lên phà và tựa vào quầy khách sạn.

Chẳng có gì lớn lao xảy ra như kết quả của cô đơn.
Những lỗi lầm trong tính cách bạn vẫn ở chỗ cũ. Bạn vẫn đến ghé thăm bạn bè và cùng nhau có những giờ tuyệt vời, nhưng bạn phải chạy đi ngay khi nghe tiếng nó gọi.
Nó có gọi. Và bạn ngoan ngoãn leo lên những bậc thang, bỏ sách vở sang một bên để nó biết rằng bạn đã trở về với nó, mọi chuyện đều ổn thỏa.
Nếu không trả lời tiếng nó gọi, bạn cảm thấy nó sẽ chìm về một lực hấp dẫn sâu thẳm và bắt đầu đi cà nhắc.

Từ cô đơn bạn học được rất ít. Nó kéo bạn lại, nó kéo bạn xuống.

Nó là hiện thân của một lời thề chưa bao giờ nói ra nhưng được giữ: Tôi sẽ về nhà bây giờ và mãi mãi trong cô độc.

Và sau đó nỗi cô đơn sẽ đi cùng bạn đến mọi sân bay, ga tàu, bến xe buýt, quán cà phê, rạp chiếu phim, lên máy bay và ô tô, vào những căn phòng và văn phòng, lớp học và thư viện kỳ lạ, và nó sẽ treo ở gần tay bạn như một thói quen.
Nhưng nó không phải là thói quen và không ai có thể thấy nó.

Nó là nghĩa vụ của bạn, và bạn đồng hành của bạn sưởi ấm nhờ bạn.
Bạn trung thành với nó vì nó là lời thề duy nhất mà cuối cùng bạn đã thề, khi không cần thiết.

Nếu biết được vì sao bạn chọn nó, nhiều năm sau, liệu bạn có bảo nó đi?
Bạn sẽ thay thế nó ra sao?

Không, nói lời tạm biệt thì thật xấu hổ.
Vì sao?
Đầu tiên có thể bạn sẽ khóc.
Vì xấu hổ và cô đơn gần như là một.
Xấu hổ vì tồn tại, trước hết. Xấu hổ vì hữu hình, chiếm không gian, hít thở một phần bầu trời, ngủ trên cái giường nguyên vẹn, đề nghị một phần chia sẻ.

Cô đơn có cảm giác chẳng khác gì xấu hổ là bao, nó dường như lúc nào cũng cần thêm một chút thời gian cho riêng mình.

Fanny Howe, “Loneliness,” Second Childhood (Graywolf Press, 2014).

Copyright © 2014 by Fanny Howe | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on October 11, 2017 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 2,649 other followers

%d bloggers like this: