Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Biển là Lịch sử” – Derek Walcott


derek walcott.jpg

Derek Walcott at home in Saint Lucia after he awarded the 1992 Nobel Prize for Literature | Photo by Micheline Pelletier/Corbis

Derek Walcott (1930–2017) là nhà thơ và nhà soạn kịch người Saint Lucia. Ông được trao Huân chương Vàng của Nữ hoàng Anh cho thơ năm 1988, giải Nobel văn chương năm 1992, giải T. S. Eliot năm 2011, và giải công nhận trọn đời của giải thơ Griffin năm 2015.

Biển là Lịch sử

Kẻ tử đạo của các người ở đâu, các trận chiến, tượng đài?
Ký ức bộ lạc của các người ở đâu? Thưa các ngài,
trong cái hầm màu xám kia. Biển. Biển
đã khóa chúng lại. Biển là Lịch sử.

Trước tiên, có dầu nặng,
nặng như là hỗn mang;
sau đó, như ánh sáng ở cuối đường hầm,

đèn lồng của một đoàn thuyền thám hiểm,
và đó là Sáng thế.
Rồi có những tiếng gào đóng kiện,
cứt đái, tiếng rên:

Xuất hành.
Xương được gắn với xương bởi san hô,
các tấm khảm
được che đậy bởi sự chúc lành của cái bóng con cá mập,

đó là cái Rương Giao ước.
Rồi đến từ những sợi dây gảy
của ánh sáng trên đáy biển

là những chiếc đàn hạc vang rền của đầy tôi Babylon,
như lũ ốc trắng tụ lại như xiềng xích
trên những người đàn bà chết đuối,

và đó là những chiếc vòng ngà
của Diễm ca Solomon,
nhưng đại dương vẫn tiếp tục giở những trang trắng

tìm Lịch sử.
Rồi đến bọn đàn ông có đôi mắt nặng như neo
chìm mà không mộ,

những kẻ côn đồ nướng thịt gia súc,
để lại những mảnh sườn cháy đen như lá cọ trên bờ,
sau đó là cái diều dữ tợn, đầy bọt

của sóng thủy triều nuốt chửng Port Royal,
và đó là Jonah,
nhưng Phục Hưng của các người ở đâu?

Thưa ngài, nó bị khóa ở đó trong cát biển
ngoài kia qua cái thềm lộn xộn rặng san hô,
nơi những con tàu chiến nổi lên;

đeo cặp kính này, tôi sẽ đích thân dẫn các ngài đến đó.
Tất cả đều tinh tế và chìm dưới biển,
đi qua những cây cột san hô,

qua những ô cửa sổ gô tích của giống san hô mềm
đến nơi con cá song cứng, mắt đá onyx,
nháy mắt, nặng đồ trang sức, như một nữ hoàng hói;

và các hang động nối liền kia với lũ hà
trám vào như đá
là các nhà thờ chính của chúng tôi,

và lò lửa trước những cơn cuồng phong:
Gomorrah. Xương được xay bởi những chiếc cối xay gió
thành đá marl và bột bắp,

và đó là những khúc Ai ca—
đó chỉ là những khúc Ai ca,
đó không phải là Lịch sử;

rồi đến, như cặn bã trên bờ sông khô,
những cây sậy màu nâu của các làng
che đậy và đông tụ thành các thị trấn,

và buổi tối, dàn đồng ca của lũ côn trùng,
và trên chúng, những ngọn tháp
xiên vào sườn của Chúa

như con trai Người sắp đặt, và đó là Tân ước.

Rồi đến những người chị em trắng vỗ tay
trước tiến bộ của sóng,
và đó là Giải phóng—

hân hoan, O hân hoan—
biến tan nhanh chóng
như ren biển khô dưới ánh mặt trời,

nhưng đó không phải là Lịch sử,
đó chỉ là đức tin,
rồi mỗi tảng đá vỡ thành quốc gia riêng;

rồi đến hội nghị của lũ ruồi,
rồi đến con hạc thư ký,
rồi đến con ếch trâu rống lên vì lá phiếu,

bầy đom đóm với ý tưởng xán lạn
và lũ dơi nhưng những vị đại sứ thoi đưa
và bọ ngựa, như cảnh sát kaki,

và những con sâu bướm đầy lông thẩm phán
luôn xem xét kỹ càng từng vụ án,
và rồi trong những cái tai tối của dương xỉ

và tiếng cười muối của đá
với những hồ nước mặn của chúng, có âm thanh
như một tin đồn không tiếng vọng

của Lịch sử, thực sự mới bắt đầu.

Derek Walcott, “The Sea Is History,” The Star-Apple Kingdom (Farrar, Straus and Giroux, 1979).

Copyright © 1978 by Derek Walcott | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on January 21, 2018 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 2,638 other followers

%d bloggers like this: