Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Bài thơ lúc năm mới” – John Ashbery


john ashbery.jpg

Photo by T. Carrigan/Flickr

John Ashbery (1927–2017) là nhà thơ người Mỹ. Ông được trao giải thơ của Hiệp hội Phê bình Sách Quốc gia, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ, và giải Pulitzer cho thơ năm 1976, giải Bollingen năm 1984, huân chương Robert Frost năm 1995, và huân chương Nhân văn Quốc gia năm 2011.

Bài thơ lúc năm mới

Có lần, trên mặt nước dưới hoàng hôn trong veo, đầu thế kỷ mười chín,
em đòi thời gian hoãn lại chuyến bay. Nếu ước mong có thể sinh ra hơn những thổn thức,
thì đấy là ước muốn mà tôi dành cho em, em ơi, thiên thần của tôi. Nhưng các
nguyên tắc khác thì thắng thế ở nơi trú buồn tẻ này, phải không? Nếu nó là như thế.

Rồi cơn gió tự mình đổ xuống.
Ta ra ngoài và thấy nó đã thực sự đến.
Mùa đứng không cử động, cảnh giác. Sương tĩnh lặng thế nào
ở trên quả cầu gai thì tôi không biết. Tôi đến đủ
đồ đoàn và thanh thản, thế mà tôi cứ đánh mất các thứ.

Tôi băn khoăn về nước Úc. Nó có giống gì Canada?
Lũ bồ câu liệu có gù? Ở đó liệu có sự kỳ lạ nào, để hoàn tất
sự kỳ lạ trong tôi? Hay tôi phải học lại cái hệ thống lưu trữ của mình?
Liệu ta có thể tin những kẻ khác sẽ truy tố ta
những kẻ chỉ thấy ta trong giờ cao điểm tối
và chẳng bao giờ dừng lại để suy nghĩ? Ôi tôi từng rất hứng khởi về em,
con chim hót của tôi, đã từng. Giờ, cỏ hương bồ hiến tế
trong đầm lầy đóng băng gần như là mọi thứ tôi còn thời gian cho.
Ngày phân cực rất rõ. Nhưng thời gian thì lại lệch trọng tâm.
Ít nhất là với tôi thì cảm giác là vậy.

Tôi biết nó rõ như mọi con phố trên tấm bản đồ của thành phố công nghiệp
trong tưởng tượng của tôi. Nhưng nó có cách riêng để trượt vào quá khứ.
Chưa bao giờ có sự viên mãn nào mà trở thành hiện thực;
em đứng xếp hàng vì các thứ, và ánh sáng nhuốm bẩn
không ân hận. “Gai góc” là một tính từ xuất hiện trong tâm trí,

nhưng bất chấp mọi mức độ lên hay xuống của nó tôi tiếp cận con kênh này.
Trời mùa đông là đúng thời của nó. Có người hút tẩu
trong các quán cà phê, và bên ngoài con chim lớn màu tro
lướt đi từ những ô cửa trưng bày khắc chữ, và đợi
ở một chút đằng xa. Một cơ hội khác. Không bao giờ trở thành một cử chỉ.

John Ashbery, “Poem at the New Year,” Hotel Lautréamont (Knopf, 1992). This poem was first published in The New Yorker (Feb. 11, 1991 Issue) and was included in The Best American Poetry 1992.

Copyright © 1991 by John Ashbery | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

Information

This entry was posted on February 16, 2018 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 2,666 other followers

%d bloggers like this: