Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Gấp một ngôi sao năm góc để năm góc chạm nhau” – Li-Young Lee


Li-Young Lee.jpg

Photograph by Lydia Panas for The New Yorker

Li-Young Lee (1957–) là nhà thơ người Mỹ gốc Trung Quốc. Là chắt ngoại của Viên Thế Khải và con trai một bác sĩ riêng của Mao Trạch Đông, ông sinh ra ở Jakarta, nơi cha mẹ ông sống lưu vong trước khi định cư ở Hoa Kỳ. Ông được trao giải Whiting cho thơ năm 1988, giải thơ Lamont năm 1990, giải văn chương Lannan năm 1995, và giải William Carlos Williams năm 2002.

Gấp một ngôi sao năm góc để năm góc chạm nhau

Nỗi buồn này tôi cảm thấy đêm nay không phải là nỗi buồn tôi.

Có lẽ đó là nỗi buồn cha tôi.
Vì chưa bao giờ được cha ông coi trọng.
Vì chưa bao giờ được cậy nhờ con trai.

Cô đơn này là của Không-ai. Không-ai cô đơn
vì Không-ai chưa bao giờ sinh ra
và sẽ không bao giờ chết.

U sầu này là của Người-khác.
Người-khác thì u sầu
vì anh ta luôn luôn là người khác.

Đã bao nhiêu năm, tôi trả lời với một cái tên,
và tôi không biết ai đã trả lời.

Ngài Biết-không-gì? Anh Không-sao-khuyên-giải?
Chị Mỗi-điều-bí-mật? Bất-cứ-ai? Ai-đó?

Ai-đó nghĩ:
Với cái chết làm bạn chung giường,
làm sao suy nghĩ có thể không bồn chồn?

Ai-đó nghĩ: Chúa ơi, tôi lật úp bàn tay
và Người là Người còn tôi là tôi.

Tôi lật ngửa bàn tay
và Người là Tôi
còn tôi là Ngươi của Người.

Có chuyện gì khi người lật bàn tay?

Chúa ơi, hãy nhớ lấy tôi.
Tôi sinh ra ở Thành phố Thắng lợi,
trên con phố Jalan Industri nơi,
mỗi sáng, người đàn ông bán bánh gạo đẩy hàng
đi qua, nồi hơi nhỏ huýt sáo,
trong khi ở bên hông ông, đầu một sợi dây đỏ,
một chiếc chuông đồng nhỏ
rung một cơn động kinh đều, ổn định.

Không ngủ này không phải là không ngủ của tôi.
Nó chắc hẳn là sao trời mất ngủ.
Và tôi là hậu duệ bám đất này của chúng.

Ai-đó, Bất-cứ-ai, Không-ai, tôi, và Người-khác.
Năm trên một chiếc giường, và không ai ngủ được.
Năm trong một cơ thể, được sinh ra, không tạo.
Và nỗi sầu chúng tôi gánh cùng nhau đều không phải của ai.
Có lẽ nó là của Người, Chúa ạ.
Bởi vì sống quá gần những sinh vật của Người.
Vì trải qua quá quá nhiều hiện thân bản thân Người không biết.
Vì giữ mình xa lạ với người tình, bè bạn,
rồi sống lâu hơn họ cả những cái tên họ vì Người.
Bởi vì sống đôi khi trong nhiều năm không tên.
Và tất cả xuân của Người bết rối.
Và tất cả đông của Người một đông.

Li-Young Lee, “Folding a Five-Cornered Star So the Corners Meet,” The Undressing (W. W. Norton & Company, 2018). This poem was also included in The Best American Poetry 2016.

Copyright © 2018 by Li-Young Lee | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on March 27, 2018 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: