Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“[Có bao giờ em nhìn, qua ô kính, lúc hoàng hôn]” – Nguyễn Huy Hoàng

Có bao giờ em nhìn, qua ô kính, lúc hoàng hôn,
về mặt hồ Tây trước khi giông
đến—trên bầu trời là những đám mây đen

nhưng nắng vẫn vàng rực rỡ và nó nhắc em
nhớ về những thứ em tưởng mình đã quên—
làm sao cuộc đời trước mắt đã tối đen

mà vẫn dịu dàng như tia nắng lướt ngang
qua má em nơi vừa ánh lên một giọt nước mắt
mênh mông như một hồ nỗi buồn trong vắt

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on June 24, 2019 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: