Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Bài thơ với một dòng của Wittgenstein” – Nguyễn Huy Hoàng

Thế giới là tất cả những gì đúng sự thật.
Một mình với bức tường trống và trang giấy trắng
Chúng ta thấy chẳng còn gì để viết

Về tình yêu, và nỗi đau, và những sự mất mát
Chúng ta đã chịu đựng đủ, nhưng chưa đủ đến mức
Có thể viết nó ra như những gì có thật.

Vậy thì bật nhạc lên và dưới đèn hiu hắt
Chúng ta nhảy và nhảy cho đến khi kiệt sức
Ngồi xuống bàn và thấy chẳng còn gì để viết

Ngoài những lời đã cũ, như những giọt nước mắt
Trong những đêm không trăng mà chúng ta đã khóc
Cho thế giới chúng ta nghĩ đã từng là thật

Nơi chúng ta, giống như những đứa trẻ có hết
Tất cả mọi thứ, bên cây bút và mực
Hạnh phúc và do đó chẳng có gì để viết.

Và đâu đó một tiếng đàn vọng đến, một tiếng hát
Khẳng định điều mà chúng ta vốn biết—
Rằng thế giới là tất cả những gì đúng sự thật
Và sự thật là chúng ta chẳng còn gì để viết.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on August 25, 2019 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: