John Ashbery at the Tibor de Nagy Gallery in NYC in 2008 | Photo © Star Black
John Ashbery (1927–2017) là nhà thơ người Mỹ. Ông được trao giải Yale Younger Poets năm 1956, giải thơ của Hiệp hội Phê bình Sách Quốc gia Mỹ năm 1975, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 1976, giải Pulitzer cho thơ năm 1976, giải Bollingen năm 1984, huân chương Robert Frost năm 1995, giải thơ Griffin quốc tế năm 2008, và Huân chương Nhân văn Quốc gia năm 2011.
Chúng ta đã xóa từng chữ cái
Và tuyên bố vẫn còn mơ hồ,
Như một dòng chữ khắc trên cửa ngân hàng
Với những chữ số La Mã khó hiểu
Nói có lẽ quá nhiều, theo cách của riêng chúng.
Chúng ta mà chẳng là những kẻ siêu thực? Và tại sao
Những người lạ ở quán bar lại phân tích tóc
Và móng tay của bạn, như thể cơ thể
Sẽ không tìm và thấy cái vị trí thoải mái nhất,
Và đầu bạn, cái thứ kỳ lạ ấy,
Trở nên rắc rối hơn mỗi lần cửa đóng?
Chúng ta đã nói chuyện với nhau,
Đưa mỗi thứ chỉ đến chừng đó xa,
Nhưng theo đúng thứ tự, để nó là âm nhạc,
Hay cái gì gần với âm nhạc, nói từ xa.
Chúng ta chỉ có chút kiến thức
Và có nhiều hơn tham vọng cần có
Để nặn nó thành một trái quả bằng mây
Sẽ bảo vệ chúng ta cho đến khi nó đi.
Nhưng nước ép của nó thì đắng,
Chúng ta không có gì như thế trong khu vườn của mình,
Và bạn nên đi lên vào kiến thức
Với sự mỉa mai khinh suất này và được bảo ở đó
Chỉ một lần, rằng nó không ở đây.
Chỉ có khói ở lại,
Và sự im lặng, và tuổi già
Mà chúng ta đã bắt đầu hiểu như một phong cảnh
Bằng cách nào đó, và sự yên bình phá vỡ mọi kỷ lục,
Và tiếng hát trong đất liền, niềm thỏa thích
Sẽ thành và không biết đến chúng ta.
John Ashbery, “Life as a Book That Has Been Put Down,” April Galleons (Farrar, Straus and Giroux, 1987).
Copyright © 1987 by John Ashbery | Nguyễn Huy Hoàng dịch.