Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Về sự cô đơn cá nhân và hoàn vũ” – Emil Cioran


emil-cioran.jpg

Emil Cioran in Paris, 1984 | Photo by Henri Cartier-Bresson/Magnum Images

Emil Cioran (1911–1995) là triết gia và nhà văn người Rumani.

Về sự cô đơn cá nhân và hoàn vũ

Người ta có thể trải nghiệm sự cô đơn theo hai cách: bằng cách cảm thấy cô đơn trên thế giới hoặc bằng cách cảm nhận sự cô đơn của thế giới. Sự cô đơn cá nhân là một tấn kịch riêng tư; người ta có thể cảm thấy cô đơn ở ngay giữa vẻ đẹp vĩ đại của tự nhiên. Một kẻ lạc loài giữa thế giới, thờ ơ với sự chói lọi hay ảm đạm của nó, ngập đầu với những chiến thắng và thất bại, chìm đắm trong tấn kịch trong—đó là số phận của sự đơn độc. Mặt khác, cảm giác cô đơn hoàn vũ không bắt nguồn từ nỗi thống khổ chủ quan của con người mà từ nhận thức về sự cô lập của thế giới, về cái hư vô khách quan. Cứ như mọi huy hoàng của thế giới đều biến tan lập tức, chỉ để lại sự đơn điệu buồn tẻ của nghĩa trang. Nhiều người ám ảnh với viễn cảnh về một thế giới bỏ hoang được bao bọc trong sự cô độc của băng hà, ngay cả những phản chiếu nhợt nhạt của một ánh tà huy cũng không chạm được đến. Kẻ nào bất hạnh hơn? Người cảm nhận được sự cô đơn của chính mình hay người cảm nhận được sự cô đơn của thế giới? Chẳng thể biết, và hơn nữa, sao tôi phải bận tâm tới việc phân loại sự cô đơn? Người ta đơn độc còn chưa đủ hay sao?

Tôi để lại bằng văn bản cho những kẻ đến sau rằng tôi không tin vào bất cứ điều gì và lãng quên là sự cứu rỗi duy nhất. Tôi muốn quên mọi thứ, quên mình và quên thế giới. Những bộc bạch đích thực chỉ được viết bằng nước mắt. Nhưng nước mắt tôi sẽ nhấn chìm thế giới, như ngọn lửa trong tôi sẽ đốt nó thành tro. Tôi không cần giúp đỡ, khuyến khích, hay an ủi, bởi mặc dầu là kẻ thấp nhất trong đám con người, tôi vẫn thấy thật mạnh mẽ, thật cứng cỏi, thật hung tợn! Bởi tôi là kẻ duy nhất sống không hy vọng, đỉnh cao của lòng anh hùng và nghịch lý! Sự điên rồ tột đỉnh! Tôi nên hướng cái dục vọng hỗn loạn và vô cương của mình vào sự lãng quên, thoát khỏi tinh thần và ý thức. Tôi cũng có một hy vọng: hy vọng cho sự lãng quên tuyệt đối. Nhưng đó là hy vọng hay tuyệt vọng? Chẳng phải nó là sự phủ định của mọi hy vọng trong tương lai hay sao? Tôi không muốn biết, thậm chí không muốn biết là tôi không biết. Sao quá nhiều vấn đề, tranh luận, phật lòng? Sao ý thức về cái chết? Tất cả những suy nghĩ và triết lý này còn kéo dài bao lâu?

E. M. Cioran, “On Individual and Cosmic Loneliness,” On the Heights of Despair, trans. Ilinca Zarifopol-Johnston (Chicago: University Of Chicago Press, 1996), pp. 50–51.

Copyright © 1934 by E. M. Cioran | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on September 18, 2019 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: