Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Nghĩa địa trên đồi” – Charles Simic

Charles Simic (1938–) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, giải Wallace Stevens năm 2007, huân chương Robert Frost năm 2011, và giải văn chương quốc tế Zbigniew Herbert năm 2014, và được bổ nhiệm làm Poet Laureate của Hoa Kỳ nhiệm kỳ 2007–2008. Ông biên tập thơ cho tờ Paris Review từ năm 2003 đến năm 2010 và là giáo sư hưu trí ngành văn học Anh tại Đại học New Hampshire.

Nghĩa địa trên đồi

Cứ để những kẻ khao khát tiếp tục mơ
Về những căn biệt thự trên trời
Với những căn phòng và những ban công rộng
Ngập ánh sáng của một buổi chiều vàng,

Tôi sẽ lấy cơn gió tháng Giêng này, rất nhỏ
Nó chẳng cho một ý nghĩ nào khác
Ngoài thừa nhận sự tồn tại của nó
Giữa những tấm bia mộ đầy cỏ
Và những cái cây từ một bộ phim ma cà rồng
Uốn xuống điểm cực hạn

Rồi bật lại—nguyên lành,
Với cơn gió bận rộn ở nơi khác,
Huých lá chết làm vài cú nhảy nhanh
Lên cành cây mà chúng rụng khỏi.

Charles Simic, “Graveyard on a Hill,” My Noiseless Entourage (Houghton Mifflin Harcourt, 2005). This poem was first published in The New Yorker (September 1, 2003 Issue).

Copyright © 2005 by Charles Simic | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on August 22, 2020 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: