Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Các khổ” – Joseph Brodsky

Joseph Brodsky sinh năm 1940 ở Leningrad và định cư ở Hoa Kỳ từ năm 1972 sau khi bị chính quyền Liên Xô trục xuất. Ông được trao giải phê bình của Hiệp hội Nhà Phê bình Sách Quốc gia Mỹ năm 1986 và giải Nobel văn chương năm 1987, sau đó được bổ nhiệm làm Poet Laureate của Hoa Kỳ từ năm 1991 đến năm 1992. Ông qua đời ở New York City năm 1996.

Các khổ

I

Tạm biệt – hãy im lặng.
Máy hát cất sau tường.
Những sự chia ly trên đời
chỉ là một nguyên mẫu khác.
Phải xa nhau, không gần
chúng ta khép mí mắt.
Và không thể nằm cùng
ngay cả sau khi chết.

II

Bất cứ ai có tội
khi đến phán xét cuối cùng
sẽ không được hoan nghênh
ngang như người vô tội.
Chúng ta càng cách biệt
bởi cả hai đều biết
ta sẽ không trên Thiên đường
gặp lại nhau – hay Địa ngục.

III

Như đất bị xé ra
bởi lưỡi cày ruộng xới,
sự đúng đắn phân chia
nhẫn tâm hơn tội lỗi.
Chúng ta không sai, chỉ vô tình
khi làm vỡ chiếc cốc.
Rượu đã đổ, kính đã tan
thì có gì để khóc?

IV

Sự gắn bó càng chặt
thì khoảng cách càng lớn.
Không lia hay cận cảnh
có thể cứu được màn dần tối.
Không còn ý nghĩa nữa
sự bền chặt của chúng ta.
Nhưng một mảnh vỡ tài năng
có thể vờ làm nguyên khối.

V

Hãy đổ đầy bằng cơn say
hoặc cạn mình tới đáy.
Chúng ta không chia đôi
độ mạnh, mà dung tích.
Và anh sẽ không sao
kể cả khi kể từ đó
chúng ta chỉ có chung
sự giống nhau của cạnh vỡ.

VI

Không ai là lạc loài.
Song biên giới của xấu hổ
được định nghĩa bởi cảm giác
với từ “Không bao giờ.”
Bởi vậy ta khóc, song ta chôn,
và tiếp tục công việc,
để cái chết được chia đôi
như hai từ đồng nghĩa.

VII

Ta chẳng thể ở bên nhau
ở bất cứ đâu trong cõi
biến nó thành một biến thể
của vũ trụ rộng lớn.
Nó ghen tị sự vinh quang
song sẽ không nhượng bộ
sức mạnh nào ở bờ kia Lethe,
vượt qua sự nghèo khó.

VIII

Sao những cố gắng vô ích
để xóa bỏ điều đã qua?
Những dòng này chỉ là tiếng vọng
của bất hạnh giữa chúng ta.
Sự sinh sôi của chuyện phiếm
cũng sẽ thêm xác nhận:
sự chia tách thì đáng chú ý hơn
sự hợp nhất của tâm hồn.

IX

Để lũ chó không xồ tới
trước tên gọi của hai ta,
của anh là ác quỷ
và của em – thiên thần,
tạm biệt – hãy im lặng.
Chỉ có dàn đồng ca.
Những gì sau khi chết dày vò
gây trong đời – đau đớn.

Joseph Brodsky, “Строфы” (1968).

Nguyễn Huy Hoàng & Phạm Hà Anh dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on October 29, 2022 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: