Louise Glück (1943–2023) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1993, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2014, và giải Nobel văn chương năm 2020.
Đây là trái đất ư? Vậy thì tôi
không thuộc về nơi này.
Người là ai sau cửa sổ sáng đèn,
giờ đây khuất sau những tán lá rập rờn
của cái cây lữ khách?
Người có sống sót được không nơi tôi sẽ không qua nổi
mùa hè đầu tiên?
Suốt đêm những cành cây mảnh khảnh
lay động và rì rào bên ô cửa sổ sáng.
Hãy giải thích đời tôi cho tôi, người kẻ chẳng ra một dấu hiệu nào,
mặc cho tôi gọi người trong đêm:
tôi không giống như người, tôi chỉ có
thân tôi làm một giọng nói; tôi không thể
biến mất vào trong im lặng –
Và trong buổi sáng lạnh
trên bề mặt trái đất tối tăm
những tiếng vọng của giọng tôi trôi giạt,
sắc trắng cứ đều đặn bị hút vào trong bóng tối
như thể rốt cuộc người cũng đang ra một dấu hiệu
để thuyết phục tôi người cũng không sống sót được ở đây
hoặc để tôi thấy người không phải là ánh sáng tôi gọi
mà bóng đen đằng sau nó.
Louise Glück, “The White Rose,” The Wild Iris (Ecco Press, 1992).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.