Boris Pasternak (1890–1960) là nhà thơ và nhà văn người Nga. Ông được trao giải Nobel văn chương năm 1958.
Nó – tiếng huýt sáo phình lên bất chợt,
Tiếng lách tách những mảng băng dồn vào nhau,
Là màn đêm, làm lá cây ớn lạnh,
Là cuộc đấu tay đôi của hai con dạ oanh.
Là những hạt đậu ngọt, tiếng đã bặt,
Là nước mắt vũ trụ đọng trên xương bả vai,
Là Figaro – từ những cây sáo và giá nhạc –
Đổ như mưa đá xuống luống hoa.
Là tất tật đêm quan trọng phải kiếm
Ở dưới đáy, chìm nghỉm dưới nước sâu,
Và bưng một ngôi sao đến cái nơm để nhốt,
Trên những lòng bàn tay ướt, run run.
Phẳng hơn các tấm ván dưới nước – sự ngột ngạt.
Vòm trời bị đổ xuống nó những cây trăn.
Những ngôi sao kia lẽ nên cười thành tiếng,
Nhưng vũ trụ là một chốn điếc câm.
Boris Pasternak, “Определение поэзии” (1917).
Nguyễn Huy Hoàng & Phạm Hà Anh dịch.