Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Gửi Tự nhiên” – Czesław Miłosz

Czesław Miłosz (1911–2004) là nhà văn, nhà thơ, và dịch giả người Ba Lan. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1978 và giải Nobel văn chương năm 1980.

Gửi Tự nhiên

Tôi đã yêu người, Tự nhiên, cho đến khi tôi hiểu người là ai.

Trái tim thiếu niên của tôi buồn, mặt trời bị che màn tối.

Tôi đã vứt bỏ các atlas và tiêu bản, những vật kỷ niệm của sự ảo tưởng.

Schopenhauer đã trở thành nhà triết học của tôi,

Một kẻ lang thang bị dòng sông của các sinh vật phù du hớp hồn,

Sinh ra và chết đi không ý thức.

Chỉ riêng con người là hiểu, là có lòng trắc ẩn,

Chịu song không chịu quy cái luật sắt đá.

Ý thức con người tồn tại là để chống lại người, Tự nhiên.

Từ đó trở đi tôi đã nghĩ về điều đó cả đời.

Và ai sẽ buộc tội tôi chủ nghĩa duy con người ở vùng đất của tôn giáo duy con người

Hay của một sự vô thần cũng duy con người không kém?

William Blake đã đúng khi kết hợp cái người và cái thần làm một.

Vô ích những lời cầu nguyện của anh tới một con mèo, một cái cây và chòm Thất nữ,

Hay những cánh rừng nguyên sinh, như trong những giấc mơ sinh thái của tôi.

Czesław Miłosz, “To Nature,” trans. Anthony Milosz, Selected and Last Poems, 1931–2004 (Ecco Press, 2006).

Copyright © 2004 by Czesław Miłosz | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on December 9, 2022 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: