Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Cái vô hình” – Charles Simic

Charles Simic (1938–) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, giải Wallace Stevens năm 2007, huân chương Robert Frost năm 2011, và giải văn chương quốc tế Zbigniew Herbert năm 2014, và được bổ nhiệm làm Poet Laureate của Hoa Kỳ nhiệm kỳ 2007–2008. Ông biên tập thơ cho tờ Paris Review từ năm 2003 đến năm 2010 và là giáo sư hưu trí ngành văn học Anh tại Đại học New Hampshire.

Cái vô hình

1

Nó luôn ở đây.
Những rùng rợn của nó được che giấu
Bởi bữa tiệc hóa trang
Hoa và chim
Và trẻ con chơi trong vườn.

Chỉ những chiếc lá nói lên sự thật.
Chúng xào xạc u ám,
Rồi im lặng như lắng nghe
Một con chuồn chuồn
Có thể biết nhiều hơn về cái vô hình,

Nếu không sao cánh nó
Lại trong suốt trong ánh sáng,
Lại vỗ cánh thật nhanh,
Người ta chưa kịp để ý xem
Nó đã ở đây và biến mất.

2

Những cái bóng chẳng biết gì về nó đấy ư?
Cái cách chúng cũng đến và đi
Như thể đến thăm cái thế giới kia
Nơi chúng làm những gì chúng làm
Rồi tất tả quay trở lại với chúng ta.

Mới hôm nay tôi đang ngắm cái bóng tôi đổ
Khi tôi đi một mình trên phố
Và sắp sửa làm một đường trò chuyện
Về chủ đề này
Thì nó đột ngột bỏ tôi đi.

Bóng ơi, tôi nói, thông điệp gì
Mi sẽ mang cho ta,
Nó có đầy những mơ hồ tăm tối
Ta chẳng thể hình dung
Khi ta đi lò dò dưới mặt trời giữa trưa?

3

Nó có thể đang trốn sau cửa
Một tòa văn phòng,
Nơi một ngày mi tìm thấy chính mình
Sau nhiều giờ
Không có ai để hỏi đường,
Giữa hàng trăm cánh cửa
Tất cả đều thiếu thông tin cái công chuyện gì,
Nỗi cực nhọc gì, đang diễn ra
Trong những căn phòng hẹp, thiếu sáng.

Một văn phòng thám tử
Nhận tìm Chúa với một khoản phí nhỏ?
Một công ty sẵn sàng bảo hiểm,
Nếu một ngày nào đó,
Bất chấp những lời hứa của linh mục giáo xứ,
Mi chui tọt xuống địa ngục?

Hành lang dài kết thúc ở cửa sổ
Nơi ngay cả ánh sáng của ngày tàn
Cũng có vẻ cũ kỹ và bụi bặm.
Nó hiểu chờ đợi là gì,
Và khi bị phát hiện
Tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy mi ở đây.

4

Khoảnh khắc mi tắt đèn
Một lần nữa họ ở đây,
Hai người đã chết
Mà mi gọi là bố mẹ.

Mi đã hy vọng mi sẽ thấy đêm nay
Cô gái mi từng yêu
Và cô gái kia, người cho phép mi
Luồn tay vào dưới váy.

Thay vào đó, đây là chiếc chìa trong một đĩa tiền lẻ
Chẳng mở ra ổ khóa nào,
Bao cao su đã dùng mi thấy trong nhà thờ,
Con quạ què hàng xóm mi chăm bẵm.

Đây là con ruồi mà mi từng tra tấn,
Một hòn đá mi đã ném vào người bạn thân,
Con lợn buột ra một tiếng kêu
Khi dao cạ vào cuống họng.

5

Ở đây người ta vẫn kể chuyện
Về một ông già mù
Gieo xúc xắc trên vỉa hè
Và trả tiền cho bọn trẻ con
Trong khu phố
Để nói cho ông ta biết số nào xuất hiện.

Khi chúng bận đi học
Ông sẽ hỏi bất cứ ai
Tiếng chân ông nghe thấy,
Gã bưu tá đi lòng vòng,
Người hộ tang chất quan tài lên cỗ xe đen,
Và cả anh, thưa anh,
Nếu như anh tình cờ đi tới.

6

Tối âm u, chung cư cũ xám xịt,
Con mèo trắng ở một cửa sổ,
Ông già ăn tối ở một cửa sổ khác.
Những người khác khuất khỏi tầm nhìn,

Như người đợi bồn
Đổ đầy nước nóng
Khi cô cởi quần áo trước gương
Đã bắt đầu mờ hơi nước.

Trí tưởng tượng, tên phò tá của quỷ,
Làm tôi thoáng nhìn thấy hai bầu vú của cô
Khi tôi vùi mặt vào cổ áo đi qua,
Bởi vì gió lạnh buốt.

7

Thưa cô Russell:

Những đêm, cô dẫn tôi một tua riêng
Trong thư viện trống rỗng của thị trấn.
Tôi gần như không thể theo kịp
Khi cô lướt dọc theo những hàng sách,
Thì thầm những cái tên,
Chỉ ra những cuốn tôi nên đọc,

Rồi quên mất là có tôi,
Giật dây đèn
Và bỏ mặc tôi trong bóng tối
Mò mẫm một cuốn sách
Giữa các kệ,
Nhất định là nhầm,

Như tôi sẽ sớm nhận ra
Ở quầy mượn sách
Dưới cái nhìn thương hại của cô
Theo tôi tận vào trong phố
Nơi tôi không dám dừng lại
Xem mình cầm gì trên tay
Cho đến khi đã quẹo vào trong góc.

8

Một chiếc chìa rỉ sét từ một hộp xì gà đầy chìa
Trong một tiệm đồ cũ ven đường.
Chiếc chìa tôi đã giữ rất lâu
Trước khi để nó tuột
Qua những ngón tay.

Rất có thể, khi nó còn được dùng,
Tác giả ẩn dật
Truyện “Tấm mạng đen của ông linh mục”
Vẫn còn ru rú
Trong nhà mẹ mình ở Salem.

Nó mở một ngăn kéo nhỏ
Đựng một chồng thư ố vàng
Trong chiếc tủ có tấm gương
Trả lại một khuôn mặt tái
Với một cặp mắt sốt

Trong căn phòng nhìn ra
Những cái cây đen sì, trụi lá
Và những đám mây đỏ vội vã dưới hoàng hôn,
Nơi sớm thôi những giọt nước mắt rơi
Làm chiếc chìa han rỉ.

9

Persephone, có đúng như họ nói không,
Rằng tất cả những gì đẹp đẽ,
Dù chỉ trong một khoảnh khắc thoáng qua,
Xuống với người, không bao giờ trở lại?

Người thợ may ghim váy đỏ lên cửa sổ tiệm,
Ông già dắt con chó già ốm yếu của ông đi dạo,
Ngay cả chúng mi đám trẻ nhỏ nắm tay nhau
Đi qua phố đông đúc với cô giáo của mình,

Các người có hy vọng gì cho chúng ta hôm nay?
Với bầu trời sớm tối thui,
Những bông tuyết đầu tiên đến,
Rơi đây đó, rồi khắp mọi nơi.

10

Kẻ vô hình, ngắm tuyết
Qua cửa sổ tối
Từ một dãy cửa sổ trường học tối tăm,
Đảm bảo những bông tuyết rơi
Theo đúng thứ tự
Nơi số phận của chúng là phải rơi
Xuống khoảnh sân xám,
Và im lặng khi chạm đất.

Con quạ gật đầu
Khi hắn đi qua
Hẳn là một giáo sư triết học
Trong kiếp trước,
Mặc hoàn cảnh đổi thay
Vẫn thỉnh thoảng
Há mỏ
Như để nói với những học trò sùng bái,
Và, thấy không gì ngoài tuyết,
Bối rối nhìn lên
Một trong các ô cửa sổ tối.

11

Con chim an ủi những kẻ đau khổ
Bằng khúc hát của mi,
Một hoặc hai người nằm thức
Trong giấc ngủ bao la
Của thị trấn nhỏ và đồng quê,

Chẳng biết gì về nhau
Trong khi chăm chú lắng nghe
Từng tiếng huýt khe khẽ
Sợ mình sẽ làm gì
Khiến nó lặng câm.

Trong ánh sáng bàng bạc, mát lạnh,
Đường viền của cửa sổ nhìn rõ,
Vài cái cây trong sân
Đã sắp sửa buông màn đêm,
Những cây khác không gì vội vã.

Charles Simic, “The Invisible,” Master of Disguises (Houghton Mifflin Harcourt, 2010).

Copyright © 2010 by Charles Simic | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on December 25, 2022 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: