Zbigniew Herbert (1924–1998) là nhà thơ người Ba Lan. Ông được trao nhiều giải thưởng văn học, trong đó có giải nhà nước Áo cho văn chương châu Âu năm 1965, giải Herder năm 1973, và giải Jerusalem năm 1991. Ngoài thơ, ông cũng viết tiểu luận, một số vở kịch, và văn xuôi.
GA ROVIGO. Những liên tưởng mơ hồ. Một vở Goethe
hay cái gì đó từ Byron. Tôi đã đi qua Rovigo
n lần và phải đến lần thứ n tôi mới hiểu
rằng trong địa lý bên trong tôi nó là một địa điểm
đặc biệt mặc dù nó chắc chắn nhường chỗ cho
Florence. Tôi chưa một lần chạm vào nó bằng bàn chân sống
và Rovigo luôn tiến lại gần hoặc bỏ chạy sau lưng
Lúc bấy giờ tôi đang sống trong tình yêu với Altichiero
ở Nhà thờ San Giorgio ở Padua và với Ferrara
thành phố tôi yêu bởi nó nhắc tôi nhớ
về thành phố bị cướp bóc của những người cha. Tôi đã sống
giằng xé giữa quá khứ và thời khắc hiện tại
bị đóng đinh nhiều lần bởi một nơi chốn và thời gian
Và vẫn vui vẻ vững tin
sự hy sinh không là vô ích
Rovigo chẳng có gì đặc biệt để phân biệt nó là
một kiệt tác của những con phố tầm thường thẳng tắp nhà cửa đơn sơ
chỉ có trước hoặc sau thành phố (tùy vào hướng tàu)
một ngọn núi bỗng mọc lên từ đồng bằng – bị xẻ bởi một mỏ đá đỏ
như một lát giăm bông Giáng sinh bọc trong lá cải xoăn
ngoài ra chẳng có gì làm vui làm buồn làm lóa mắt
Song nó là một thành phố của máu và đá – như mọi thành phố khác
một thành phố nơi hôm qua ai đó đã chết ai đó phát điên
ai đó đã ho trong vô vọng suốt đêm
KÈM BỞI TIẾNG CHUÔNG NÀO MI XUẤT HIỆN ROVIGO
Bị thu thành một nhà ga một dấu phẩy một chữ cái bị gạch bỏ
chẳng có gì ngoài một nhà ga – arrivi – partenze
và tại sao ta nghĩ về mi Rovigo Rovigo
Zbigniew Herbert, “Rovigo,” trans. John and Bogdana Carpenter (uncollected?).
Copyright © 1992 by Zbigniew Herbert | Nguyễn Huy Hoàng dịch.