Adam Zagajewski (1945–2021) là nhà thơ, nhà văn, nhà tiểu luận người Ba Lan. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 2004 và giải Heinrich Mann năm 2015.
Ông chẳng thể tập trung.
London ẩm ướt,
phòng nào cũng có người ho.
Ông chưa bao giờ thích mùa đông.
Ông viết lại những bản thảo cũ
lặp đi lặp lại, không cảm xúc.
Giấy thếp vàng
mỏng manh như lao phổi.
Tại sao cuộc đời ngang bướng
lao về phía sự hủy diệt?
Nhưng mùa xuân lại về trong giấc mơ,
với thứ tuyết không nói
ngôn ngữ nào người ta biết.
Và tình yêu có thể đặt vào đâu
trong hệ thống của ông?
Đâu những bông hoa xanh.
Ông khinh những kẻ vô chính phủ,
những kẻ duy tâm làm ông chán ngán.
Ông nhận được các báo cáo từ Nga,
quá ư chi tiết.
Người Pháp ngày càng giàu.
Ba Lan yên tĩnh, bình thường.
Hoa Kỳ không ngừng phát triển.
Máu ở khắp mọi nơi,
có lẽ cần thay giấy dán tường.
Ông bắt đầu ngờ rằng
loài người tội nghiệp kia
sẽ vẫn luôn lê bước
trên trái đất cũ
như một mụ điên của thành phố,
huơ huơ những nắm đấm
trước một Thiên Chúa vô hình.
Adam Zagajewski, “Old Marx,” Eternal Enemies, trans. Clare Cavanagh (Farrar, Straus and Giroux, 2008).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.