Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Chạng vạng” – Louise Glück

Louise Glück (1943–2023) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1993, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2014, và giải Nobel văn chương năm 2020.

Chạng vạng

Cả ngày anh làm việc ở xưởng của anh họ,
nên khi anh về nhà vào buổi tối, anh luôn luôn ngồi ở cửa sổ này,
nhìn một thời điểm trong ngày, chạng vạng.
Nên có nhiều thời gian như thế hơn, để ngồi và mơ mộng.
Như anh họ anh nói:
Sống – sống làm người ta không còn lúc nào ngồi.

Trong cửa sổ, không phải thế giới mà là một cảnh quan vuông vức
đại diện cho thế giới. Các mùa thay đổi,
mỗi mùa chỉ thấy được trong đôi tiếng một ngày.
Các thứ xanh theo sau bởi các thứ vàng theo sau bởi sắc trắng –
các thứ trừu tượng từ đó nảy sinh các khoái cảm mãnh liệt,
như những quả sung trên bàn.

Lúc hoàng hôn, mặt trời lặn trong một làn khói lửa đỏ giữa hai cây dương.
Nó lặn vào cuối hè – có những lúc thật khó giữ mình tỉnh táo.

Rồi mọi thứ tan biến.
Thế giới trong ít phút nữa
là một thứ để nhìn, rồi chỉ còn là một thứ để nghe,
những con dế, những con ve sầu.
Hoặc đôi khi để ngửi, mùi thơm của các cây chanh, của các cây cam.
Rồi giấc ngủ cũng lấy đi cả điều này.

Nhưng rất dễ từ bỏ những thứ như thế, một cách thử nghiệm,
trong một vài giờ.

Tôi xòe các ngón tay –
tôi để mọi thứ đi.

Thế giới thị giác, ngôn ngữ,
tiếng xào xạc của lá trong đêm,
mùi cỏ cao, mùi khói củi.

Tôi để nó đi, rồi tôi thắp nến.

Louise Glück, “Twilight,” A Village Life (Farrar, Straus and Giroux, 2009).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on April 4, 2025 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started