Eugenio Montale (1896–1981) là nhà thơ người Ý. Ông được trao giải Nobel văn chương năm 1975.
gửi K.
Tôi nghĩ về nụ cười của em, với tôi nó là vũng nước trong
tìm thấy bởi sự tình cờ giữa những hòn đá sỏi của lòng sông,
tấm gương nhỏ nơi có thể ngắm các đài hoa bụi thường xuân;
và trên tất cả, cái ôm của một bầu trời bình lặng và trắng.
Ấy là những gì tôi nhớ; tôi không thể nói, hỡi em nơi xa,
nếu gương mặt em có đem lại giọng nói cho một tâm hồn ngây thơ,
hay em có là một trong những kẻ lang thang mà cái ác thế gian
làm mỏi, những kẻ mang nỗi đau của họ như một lá bùa.
Nhưng tôi có thể nói, rằng hình ảnh em ở trong hoài tưởng
nhấn chìm những lo lắng viển vông dưới làn sóng của sự yên bình,
và khuôn hình em đã len lỏi vào trong ký ức xám xịt của tôi
sắc giống như chòm lá ngọn của một cây cọ non nớt…
Eugenio Montale, “I think back on your smile,” Collected Poems, 1920–1954, trans. Jonathan Galassi (Farrar, Straus and Giroux, 1998).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.