Joseph Brodsky sinh năm 1940 ở Leningrad và bị trục xuất khỏi Liên Xô năm 1972. Ông được trao giải Nobel văn chương năm 1987 và qua đời ở New York City năm 1996.
Lesbia, Julia, Cynthia, Livia, Michelina.
Các bầu vú, những lọn lông xoăn, các cặp đùi, bẹn.
Đất sét nung dưới bầu trời, mềm mại trong các ngón tay –
xác thịt nhận lấy sự vĩnh hằng như sự vô danh của một thân xác.
Các nàng đẻ ra sự bất tử: những kẻ nhìn các nàng trần trụi
đã trở thành các Catullus, các bức tượng, các Trajan,
Augustus và những người khác. Các nữ thần tạm bợ!
Tin vào các nàng thì dễ chịu hơn tin vào giống vĩnh hằng.
Hoan hô cái bụng tròn, cặp đùi với làn da mềm mại!
Lớp trắng chồng lên trắng, như giấc mộng của Kazimir,
một buổi tối mùa hè, tôi, kẻ qua đường phàm trần nhất,
giữa các tàn tích nhô ra như những giẻ xương sườn,
tôi uống rượu từ xương đòn bằng cái miệng nôn nóng;
bầu trời nhợt nhạt hơn một cái má có một nốt ruồi vàng.
Và các mái vòm dựng lên như các núm vú của con sói cái
đã cho Remus và Romulus bú và thiếp đi mơ màng.
Joseph Brodsky, “Римские элегии [XI]” (1981).
Nguyễn Huy Hoàng & Phạm Hà Anh dịch.