Louise Glück (1943–2023) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1993, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2014, và giải Nobel văn chương năm 2020.
Làm sao ta giúp được các ngươi khi ai nấy đều muốn
những thứ khác nhau – ánh nắng và bóng râm,
bóng tối ẩm thấp, cái nóng khô rang –
Lắng nghe chính mình mà xem, bon chen –
Và các ngươi băn khoăn
vì sao ta tuyệt vọng về các ngươi,
các ngươi nghĩ có điều gì có thể hợp nhất các ngươi thành một –
không khí tĩnh lặng của giữa hè
vướng víu cả ngàn giọng nói
mỗi giọng lại cất lên
nhu cầu này, tuyệt đối nọ
và nhân danh nó mà liên tục
siết nghẹt nhau
trên cánh đồng rộng mở –
Vì cái gì? Vì không gian và không khí?
Đặc quyền được là
đơn nhất dưới con mắt trời cao?
Các ngươi không được tạo ra
để là độc nhất. Các ngươi
là hiện thân của ta, tất tật sự đa dạng
không phải cái các ngươi nghĩ mình thấy
khi tìm trên bầu trời sáng rực bên trên cánh đồng,
các linh hồn ngẫu nhiên của các ngươi
cố định như những kính viễn vọng vào một sự
phóng đại chính các ngươi –
Ta tạo ra các ngươi để làm gì nếu ta định
giới hạn bản thân
vào một chùm sao mọc,
ngôi sao, ngọn lửa, cơn thịnh nộ?
Louise Glück, “Midsummer,” The Wild Iris (Ecco Press, 1992).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.