Günter Eich (1907–1972) là nhà thơ người Đức.
Mi có thể quay lưng
khỏi tiếng lục lạc của kẻ hủi,
đóng cửa sổ và bịt tai
đợi, đến khi hắn đi khỏi.
Nhưng một khi nghe thấy nó,
mi sẽ luôn nghe thấy nó,
và bởi hắn không chịu đi,
cho nên mi phải đi.
Buộc tay nải, đừng quá nặng,
vì chẳng có ai vác giúp mi đâu.
Lén bỏ đi và để cửa mở,
mi sẽ chẳng quay lại đâu.
Đi thật xa để thoát khỏi hắn,
lên thuyền hoặc đến chốn hoang dã:
lục lạc kẻ hủi sẽ chẳng bao giờ im.
Mi sẽ mang nó đi, trong khi hắn ở lại.
Nghe xem, màng tai mi đập
theo nhịp tim mi đấy!
Günter Eich, “Reise,” Botschaften des Regens (Suhrkamp Verlag, 1955).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.