Wisława Szymborska (1923–2012) là nhà thơ người Ba Lan. Bà được trao giải Goethe năm 1991, giải Nobel văn chương năm 1996, và Huân chương Đại bàng Trắng của Ba Lan năm 2011.
Gióp, bị thử thách bằng cả thân xác lẫn của cải, nguyền rủa số phận con người. Đây là thơ lớn. Các bạn ông đến, xé áo họ, mổ xẻ tội lỗi của Gióp trước Chúa. Gióp kêu lên mình là người công chính. Gióp không biết cớ sao Chúa lại đánh phạt mình. Gióp không muốn nói chuyện với họ. Gióp muốn nói chuyện với Chúa. Đức Chúa hiện ra trên một cỗ xe lốc xoáy. Trước kẻ đã bị lóc đến tận xương, Ngài ca ngợi công trình của chính mình: trời, biển, đất và muông thú. Hơn cả là Bê-hê-mốt và đặc biệt là Lê-vi-a-than, các sinh vật làm Ngài kiêu hãnh. Đây là thơ lớn. Gióp lắng nghe – Chúa vòng vo tam quốc, bởi vì Chúa muốn vòng vo tam quốc. Thành thử Gióp vội vàng cúi rạp mình trước Chúa. Rồi mọi chuyện diễn ra mau chóng. Gióp lấy lại được đàn lừa cái và lạc đà, bò và chiên của ông, gấp đôi số lượng ban đầu. Da mọc lại trên hộp sọ nhe cả răng của ông. Và Gióp chấp nhận điều đó. Gióp đồng ý. Gióp không muốn phá hỏng một kiệt tác.
Wisława Szymborska, “Synopsis,” Poems, New and Collected, 1957-1997, trans. Stanisław Barańczak and Clare Cavanagh (Harcourt, Brace & Company, 1998).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.