Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.
Tượng Đức Mẹ bằng nhựa
Trên cái tủ ngăn kéo trong phòng ngủ
Với cái gương đen kít
Từ một tiệm làm đẹp thú cưng ác mộng.
Hai viên sỏi từ mộ một ngôi sao nhạc rock,
Một con khỉ vặn cót nhỏ tí, nhe răng,
Một đồng xu Ai Cập bằng đồng
Và một cuống vé xem phim màu đỏ.
Một đốm nắng trên tấm ảnh lồng khung
Chụp một cậu bé buổi Rước lễ lần đầu
Mang ánh mắt của kẻ
Rất sớm thôi sẽ chết đuối dưới hồ.
Một ban thờ tôn vinh vị thần của sự tình cờ.
Nó cảnh báo, cái gì đẹp
Thì tìm thấy ngẫu nhiên mà chẳng phải do tìm.
Cái gì đẹp thì rất dễ đánh mất.
Charles Simic, “The Altar,” Night Picnic (Houghton Mifflin Harcourt, 2001).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.