Louise Glück (1943–2023) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1993, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2014, và giải Nobel văn chương năm 2020.
Hồi tôi còn trẻ hơn tôi cảm thấy
xót cho chính mình
một cách cưỡng bức; thực tế mà nói,
tôi đã không có bố; mẹ tôi
sống bên khung cửi, đoán già đoán non
về đời sống tình ái của chồng; dần dần
tôi nhận ra chẳng đứa trẻ nào trên hòn đảo ấy
có một số phận khác; các vất vả của tôi
là quy luật chung, phổ biến
với tất cả chúng tôi, một sự gắn kết
giữa chúng tôi, qua đó
với nhân loại: mẹ tôi
đã có một cuộc đời gì, không
sự thương cảm cho cho sự đau khổ
của bố tôi, cho một tâm hồn
mang bản tính sục sôi, bởi thế
bị lựa chọn của mình tàn phá, rồi bố tôi có
biết gì về lòng can đảm của bà, tinh tế
thể hiện như sự không hành động, vì
bản thân ông dễ bị kịch hóa,
dễ bị bộc phát ra ngoài: tôi nhận ra
mình có thể chia sẻ những nhận thức này
với các người bạn thân nhất, giống như họ
chia sẻ lại với tôi, để kiểm chứng,
để chắt lọc chúng: là một người trưởng thành
tôi có thể nhìn vào bố mẹ mình
khách quan và thương hại cả hai: tôi mong
mình luôn luôn có thể thương hại họ.
Louise Glück, “Telemachus’ Kindness,” Meadowlands (Ecco Press, 1996).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.