Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Truyện ngắn: “Flu” – Stuart Dybek


A Couple at Museum of Modern Art

Photograph by Gilbert Sape

Stuart Dybek (1942–) là nhà văn và nhà thơ người Mỹ. Ông được trao giải Whiting và giải O. Henry năm 1985, giải PEN/Malamud năm 1995 (cùng với cố nhà văn William Maxwell, biên tập viên văn học của The New Yorker 1936–75), và giải văn chương Lannan cho tác phẩm hư cấu năm 1998 (cùng với J. M. Coetzee và Lydia Davis). Truyện ngắn “Flu” được in trong tập Ecstatic Cahoots: Fifty Short Stories (New York: Farrar, Straus and Giroux, 2014), 68–69.

Cúm

Căn bệnh của Faye đã biến đổi cô theo cách mà không chế độ ăn uống hay ca phẫu thuật nâng mặt nào có thể. Sau những ngày buồn nôn, chóng mặt, tiêu chảy; một bữa bánh mỳ nướng và trà qua loa; cơn sốt; những giấc mơ đến và đi giống như những ảo ảnh hơn; một cơn mơ màng đau nhức đòi hỏi những viên thuốc ngủ mười bốn giờ mà cô tỉnh dậy rối trí nhưng nhận thức rất rõ được mình cô đơn đến nhường nào, Faye cảm thấy đỡ hơn.

Cơn mệt mỏi cùng cực thường lệ đã biến mất khỏi viền môi cô. Đôi mắt cô không còn chăm chú nhìn ra như đôi mắt của một thợ mỏ từ đường hầm xám xịt nhòe mascara. Chúng dường như to lên dưới ánh sáng, ánh lên trong trẻo từ gương mặt nhợt nhạt của cô. Thậm chí cái bóng dưới cằm nơi da cô tối nhất cũng đã bị thiêu đi. Như thể mọi thứ không cần thiết đã bị thiêu đi.

“Em làm sao đấy?” Aldo thốt lên, giật mình khi thấy cô đang ngồi bệt, chân vắt chéo, sau bàn tiếp tân.

“Cúm,” Faye nói. “Ai cũng bị cả. Ý em là, anh ngồi đằng trước đây cả ngày rồi anh sẽ tiếp xúc với tất cả những thứ mà mọi người bước vào mang theo.”

“Ai cũng nên bị ốm thật nặng,” Aldo nói.

Nó nghe với Faye như một nhận xét kỳ lạ lúc đó, nhưng cô đã bỏ qua nó và tiếp tục nói, về công việc, thời tiết, dịch cúm. Đây là cuộc trò chuyện đầu tiên của cô kể từ khi cô ốm và cô bám vào nó, cần nói chuyện đến tuyệt vọng, nhận thức được trong toàn bộ quãng thời gian Aldo đã ngắm nhìn cô như thế nào.

Và sau này, khi mọi người hỏi làm sao hai người gặp và yêu nhau, người trả lời luôn là Aldo. “Cúm.” Anh mỉm cười nghiêm túc. “Tất cả bắt đầu từ cúm. Tôi vẫn chưa khỏi.”

Bản dịch © 2016 Nguyễn Huy Hoàng.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on March 4, 2016 by in Truyện ngắn and tagged .

Archives

Categories

%d bloggers like this: