Ocean Vuong (1988–) là tác giả của tập thơ Night Sky with Exit Wounds. Anh được trao giải Whiting cho thơ năm 2016, giải Felix Dennis cho tập thơ đầu xuất sắc nhất năm 2017, và giải T. S. Eliot năm 2018. Anh dạy tại Đại học Massachusetts, Amherst.
Ngoại tôi hôn
như thể bom đang nổ ở sân sau nhà,
nơi bạc hà và hoa nhài phẩy hương
qua cửa sổ bếp,
như thể ở đâu đó, một cơ thể đang rụng rời
và những ngọn lửa đang tìm đường trở lại
qua những mạch máu của đùi một chàng trai trẻ,
như thể để bước ra khỏi cửa, thân mình bạn
sẽ nhảy từ những vết thương xuyên.
Khi ngoại tôi hôn, sẽ không
có âu yếm cầu kỳ, không âm nhạc Tây phương
của đôi môi mím chặt, ngoại hôn như thể để hít lấy
bạn vào bên trong bà, mũi ép vào má
để mùi của bạn được biết đến lại
và mồ hôi bạn đọng lại thành những giọt vàng
trong phổi, như thể trong khi bà ôm bạn
cái chết cũng đang nắm chặt cổ tay.
Ngoại tôi hôn như thể lịch sử
chưa bao giờ chấm dứt, như thể ở đâu đó
một cơ thể vẫn đang
rụng rời.
Ocean Vuong, “Kissing in Vietnamese,” from Split This Rock’s The Quarry: A Social Justice Poetry Database.
Copyright © 2014 by Ocean Vuong | Nguyễn Huy Hoàng dịch.