Li-Young Lee (1957–) là nhà thơ người Mỹ gốc Trung Quốc. Là chắt ngoại của Viên Thế Khải và con trai một bác sĩ riêng của Mao Trạch Đông, ông sinh ra ở Jakarta, nơi cha mẹ ông sống lưu vong trước khi định cư ở Hoa Kỳ. Ông được trao giải Whiting cho thơ năm 1988, giải thơ Lamont năm 1990, giải văn chương Lannan năm 1995, và giải William Carlos Williams năm 2002.
Tôi chôn cha tôi
trên trời.
Kể từ đó, lũ chim
lau rửa và chải tóc ông mỗi sáng
và kéo chăn đến cằm cho ông
mỗi tối.
Tôi chôn cha tôi dưới đất.
Kể từ đó, những nấc thang của tôi
chỉ dẫn xuống,
và cả trái đất đã trở thành một căn nhà
có phòng là các giờ, có cửa
mở ra vào ban tối, đón
hết vị khách này đến vị khách khác.
Thỉnh thoảng tôi nhìn qua họ
đến những cái bàn bày ra cho một bữa tiệc cưới.
Tôi chôn cha tôi trong tim.
Giờ thì ông lớn lên trong tôi, đứa con trai kỳ lạ của tôi,
gốc rễ nhỏ của tôi, người sẽ không uống sữa,
bàn chân nhợt nhạt nhỏ chìm trong đêm chưa ai nghe đến,
cuộn dây đồng hồ nhỏ vừa mới ướt
trong lửa, trái nho nhỏ, cha của rượu
tương lai, một người con quả của chính con mình,
người cha nhỏ tôi chuộc bằng đời tôi.
Li-Young Lee, “Little Father,” Book of My Nights (BOA Editions, 2001).
Copyright © 2001 by Li-Young Lee | Nguyễn Huy Hoàng dịch.
Bản dịch rất hay. Nếu có thể, Hoàng đăng cả bản gốc được không. Mình rất thích đọc cả bản gốc và bản dịch. Mình nghĩ nhiều người cũng giống mình.
Em cảm ơn chị Hà. Bài nào có bản gốc trên mạng em thường dẫn link ở cuối. Đây là toàn bài, ông viết bằng tiếng Anh.
Little Father
by Li-Young Lee, 1957
I buried my father
in the sky.
Since then, the birds
clean and comb him every morning
and pull the blanket up to his chin
every night.
I buried my father underground.
Since then, my ladders
only climb down,
and all the earth has become a house
whose rooms are the hours, whose doors
stand open at evening, receiving
guest after guest.
Sometimes I see past them
to the tables spread for a wedding feast.
I buried my father in my heart.
Now he grows in me, my strange son,
my little root who won’t drink milk,
little pale foot sunk in unheard-of night,
little clock spring newly wet
in the fire, little grape, parent to the future
wine, a son the fruit of his own son,
little father I ransom with my life.
Cả hai bài thơ đều rất xúc động. Người cha qua đời, nhưng không mất đi, mà trở thành một phần của cả thể giới nội tại và ngoại quan của người con. Chị cũng luôn cảm thấy vậy về cha chị. Cảm ơn Hoàng nhiều.