Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Cửa hàng quan tài” – C. K. Williams


ckwilliams.jpg

C.K. Williams, Princeton, New Jersey, 2009 | Photo by Oliver Morris/Hulton Archive

Charles Kenneth Williams (1936–2015) là nhà thơ, nhà phê bình, và dịch giả người Mỹ. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 2000, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2003, và giải thơ Ruth Lilly năm 2005. Ông dạy ở Đại học Princeton từ năm 1995 cho đến ít lâu trước khi qua đời.

Cửa hàng quan tài

Tôi đang kéo cái chết của mình từ Kampala về Kraków.
Cái chết, mi có thể là món hàng thật vô lý làm sao,
như thế giới run rẩy trên đôi vai thần khổng lồ Atlas.

Ở Kampala tôi đã tự hỏi sao người ta, nghèo như thế,
chẳng giết tôi đi cho rồi. Sao họ không giết mình?
Ở Kraków tôi chắc đã mơ sẽ tìm được nhà thơ để nói chuyện.

Khi ấy tôi vẫn tin tôi đã thuần hóa được cái chết của mình,
rằng nó không còn gặm nhấm tai tôi và những ngón tay tôi.
Chúng tôi còn tiệc tùng với nhau. “Chúc mừng,” cái chết nói,

và trao tôi món quà, một cái quan tài, cái quan tài của tôi,
đóng ở Kampala, với một cánh cửa trượt trên nắp,
để nhìn qua, lên bầu trời, lên những con chim, ở Kampala.

Đấy là cách của nó, tôi nhanh chóng hiểu, để trở về
với móng vuốt và tiếng gầm gừ, vì cánh cửa không chịu mở:
không bầu trời, không chim, không nhà thơ, không Kraków.

Catherine khi ấy đến với tôi, khi ấy đến với tôi,
Mở mắt ra, mon amour,” nhưng cái chết
đã đảo ngược tôi, khớp tay tôi thô như khớp một con vượn,

tâm trí tôi trượt đi như ván trượt mắt cá buồn, và bất kể
Catherine có đang nói gì, đang thở dài gì, đang hát gì,
Mon amour, mon amour,” cánh cửa vẫn cứ đóng, ồ, đóng.

Tôi nghe thấy những cái cây bị đốn, bị lột vỏ, bị bào,
đóng vào nhau thành những cái quan tài. Tôi nghe thấy cái chết
hổn hển và dồn dập, nóng lòng muốn được kéo đi, xa khuất.

Nhưng ở đây một lần nữa là Catherine, đang thở dài, và hát,
và cánh cửa gỗ chạm trổ nhỏ trượt hé ra, chỉ vừa đủ—
bầu trời, một con chim duy nhất, Catherine—chỉ vừa đủ.

C. K. Williams, “The Coffin Store,” Wait (Farrar, Straus and Giroux, 2010). This poem was first published in The New Yorker (November 17, 2008 Issue).

Copyright © 2008 by C. K. Williams | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on December 23, 2017 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: