Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Mộng ca 28 – John Berryman


john berryman.JPG

John Berryman (1914–1972) là một nhân vật lớn trong nền thơ ca Mỹ trong nửa sau của thế kỷ 20 và là một gương mặt chủ chốt trong trường phái thơ tự bạch. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1965 và giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ cùng giải thơ Bollingen năm 1969.

Đường tuyết

Nó thật ướt & trắng & chóng và tôi ở đâu
chúng tôi không biết. Trời thì tối và rồi
nó không còn tối.
Tôi ước gì con chó sủa sẽ đến. Có vẻ như để ăn chẳng
có gì. Tôi mệt mỏi một cách lạ thường.
Tôi cô đơn cũng.

Giá như mà người lạ với rất ít cái chân mà đến,
tôi sẽ thốt khỏi miệng những lời cầu nguyện, như mọi lần.
Những nốt của anh ta mà tôi yêu đâu rồi?
Có thể sẽ có những nỗi kinh hoàng; thật khó mà biết.
Con chó sủa đợp tôi nhưng mà sao tôi thấy
nó cũng đứng về phía tôi.

Tôi cô đơn quá. Tôi chẳng thấy tận cùng. Nếu ta chạy
được hết, ngay cả thế thì cũng tốt hơn. Tôi đói.
Mặt trời thì chẳng nóng.
Chẳng tốt đẹp gì vị trí tôi đang ở.
Nếu phải làm mọi chuyện lại từ đầu
thì tôi sẽ không làm.

John Berryman, “Snow Line,” 77 Dream Songs (Farrar, Straus and Giroux, 1964).

Copyright © 1964 by John Berryman | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

Information

This entry was posted on February 22, 2018 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 2,682 other followers

%d bloggers like this: