Eugenio Montale (1896–1981) là nhà thơ người Ý. Ông được trao giải Nobel văn chương năm 1975.
Người xưa nói rằng thơ
là một cái thang tới Chúa. Có lẽ không phải vậy
nếu em đọc tôi. Nhưng tôi biết nó là đúng, cái ngày
tôi tìm lại được giọng mình qua em, cởi thoát
giữa một đàn mây và những con dê
túa ra từ một khe núi để gặm bọt
của gai và cói, và các khuôn mặt hốc hác
của mặt trăng và mặt trời hợp thành một,
động cơ hỏng và một mũi tên
vẽ bằng máu trên một tảng đá trỏ
con đường đến Aleppo.
Eugenio Montale, “Syria,” Collected Poems, 1920–1954, trans. Jonathan Galassi (Farrar, Straus and Giroux, 1998).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.