Elizabeth Bishop (1911–1979) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1956, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 1970, và giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1976, và được bổ nhiệm làm Cố vấn về Thơ cho Thư viện Quốc hội Mỹ nhiệm kỳ 1949–1950.
Nghệ thuật để tuột mất thuần thục rất dễ dàng;
quá nhiều thứ dường như định sinh ra để mất
nên để mất chúng đi chẳng là gì thê thảm.
Hãy đánh mất mỗi ngày. Chấp nhận sự hoang mang
của mất chìa khóa cửa, thời giờ phí phạm.
Nghệ thuật để tuột mất thuần thục rất dễ dàng.
Rồi tập mất xa hơn, mất nhanh hơn, mất vội mất vàng:
những chốn, những cái tên, cái nơi bạn
định đến. Nó sẽ chẳng mang đến điều gì thê thảm.
Tôi làm mất đồng hồ của mẹ. Và kìa! gian
nhà cuối, hay gần cuối trong ba gian đành bán.
Nghệ thuật để tuột mất thuần thục rất dễ dàng.
Tôi đã mất hai thành phố thương. Và, rộng lớn
hơn, vài lãnh địa, một lục địa, hai con sông.
Tôi nhớ chúng, nhưng nó chẳng có gì thê thảm.
—Ngay cả mất em (cái giọng cười đùa, biểu cảm
tôi yêu) tôi cũng không đùa. Rõ ràng
nghệ thuật để tuột mất thuần thục rất dễ dàng
dù có thể trông (Và hãy viết xuống!) như là thê thảm.
Elizabeth Bishop, “One Art,” Geography III (Farrar, Straus and Giroux, 1976). This poem was first published in The New Yorker (April 26, 1976 Issue).
Copyright © 1976 by Elizabeth Bishop | Nguyễn Huy Hoàng dịch.