Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Nghiêng” – Nguyễn Huy Hoàng


Tôi đứng trước nhà em nghiêng
tay nắm cửa đã hỏng
nó sẽ rơi nhưng chưa rơi
mưa đổ nghiêng ngoài trời

trong căn bếp nghiêng
em ngồi nghiêng nhìn bình hoa nghiêng
sen rụng từng cánh thẳng
giữa khói thuốc bay nghiêng

tiếng đàn nghiêng và
tiếng hát em nghiêng
má em nghiêng nước mắt lăn thẳng
nắng sẽ nghiêng nếu trời có nắng

tôi có thể mời em ra ngoài
trái đất nghiêng và cây đứng thẳng
gió nghiêng và ta đứng lặng
với một nụ hôn nghiêng

nhưng hai sự cô đơn
tôi tựa người vào cửa
có nỗi sợ rằng nếu như nó mở
thế giới đổ

không còn chỗ cho nỗi buồn nghiêng

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on July 11, 2019 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: