Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Sách của những câu hỏi – Pablo Neruda

neruda

Pablo Neruda (1904–1973) là nhà thơ người Chilê. Ông được trao giải Nobel văn chương năm 1971 cho “một thứ thơ […] đã làm sống lại định mệnh và những ước mơ của một châu lục.”

Sách của những câu hỏi

I

Sao những chiếc máy bay khổng lồ
không đi cùng đàn con của chúng?

Con chim màu vàng nào
chất đầy tổ bằng chanh?

Sao người ta không dạy cách lấy mật
từ mặt trời cho những chiếc trực thăng?

Mặt trăng tròn để đâu
cái bao bột đêm của nó?

II

Nếu tôi chết mà không biết
thì tôi hỏi giờ ai?

Sao có nhiều lá thế
mùa xuân của nước Pháp?

Người mù bị ong đuổi
có thể sống ở đâu?

Nếu màu vàng đã hết
thì chúng ta làm bánh mì bằng gì?

III

Nói xem, bông hồng thì trần truồng
hay nó chỉ có chiếc váy ấy?

Sao cây giấu
sự huy hoàng của bộ rễ của mình?

Ai sẽ nghe những điều hối tiếc
của chiếc xe tội phạm?

Có gì buồn trên thế giới này
hơn một đoàn tàu đứng bất động trong mưa?

IV

Trên thiên đường có bao nhiêu nhà thờ?

Sao cá mập không cắn
những mĩ nhân ngư lớn mật?

Liệu khói có nói chuyện với mây?

Có phải là những hy vọng
phải được tưới bằng sương?

V

Cậu giữ gì dưới cái bướu của cậu?
con lạc đà nói với một con rùa.

Và con rùa hỏi:
Cậu nói gì với cam?

Liệu cây lê có nhiều lá hơn
bộ Tìm thời gian mất?

Tại sao lá tự sát
khi chúng cảm thấy vàng?

VI

Tại sao mũ của đêm
bay với nhiều lỗ thế?

Tro già sẽ nói gì
khi nó đi bên lửa?

Tại sao những đám mây khóc nhiều
và ngày càng hạnh phúc?

Những cái nhụy mặt trời đốt cho ai
trong cái bóng của nhật thực?

Một ngày có bao nhiêu con ong?

VII

Hòa bình có là hòa bình của con chim bồ câu?
Con báo có gây chiến tranh?

Tại sao giáo viên dạy
địa lý của cái chết?

Có chuyện gì với những con én
đi học muộn?

Có đúng là chúng thả
những lá thư trong suốt khắp trời?

VIII

Cái gì làm phiền các núi lửa
phun lửa, lạnh và giận dữ?

Sao Christopher Columbus
không thể tìm ra Tây Ban Nha?

Một con mèo có bao nhiêu câu hỏi?

Những giọt lệ chưa khóc
có đợi trong những cái hồ nhỏ?

Hay chúng là những dòng sông vô hình
chạy đến nỗi buồn?

IX

Đây có phải là mặt trời hôm qua
hay ngọn lửa này khác ngọn lửa ấy?

Làm sao để cảm ơn những đám mây
vì sự dồi dào thoáng qua của chúng?

Mây dông đến từ đâu
với những bao tải đen của nước mắt?

Đâu rồi những cái tên
ngọt như những cái bánh của năm qua?

Họ đã đi đâu, nhà Donald,
nhà Clorinda, nhà Eduvigis?

X

Họ sẽ nghĩ gì về cái mũ của tôi,
một trăm năm nữa, người Ba Lan?

Họ sẽ nói gì về thơ tôi
không chạm máu của tôi?

Làm thế nào đo bọt
trượt ra khỏi cốc bia?

Một con ruồi sẽ làm gì, bị giam
trong một bài sonnet của Petrarca?

XI

Người khác sẽ nói cho đến khi nào
nếu chúng ta đã nói?

José Martí sẽ nói gì
về nhà sư phạm Marinello?

Tháng Mười một đã bao nhiêu tuổi?

Mùa thu cứ trả cái gì
mà bằng nhiều tiền vàng như thế?

Món cocktail ấy gọi là gì
trộn vodka với sét?

XII

Và cơm cười ai
với cái hàm răng trắng bất tận?

Tại sao trong những thời tăm tối
người ta viết bằng mực vô hình?

Vẻ đẹp của Caracas có biết
bông hồng có bao nhiêu váy?

Tại sao họ cắn tôi, bọ chét
và những anh trung sĩ văn chương?

XVIII

Có phải chỉ Úc mới có
những con cá sấu khiêu gợi?

Những quả cam chia nắng
như thế nào trên cây?

Nó có đến từ một cái miệng đắng,
hàm của muối?

Có đúng là nó bay trong đêm
trên quê hương tôi một con chim điêu đen?

XIV

Và hồng ngọc nói gì
trước nước ép của quả lựu?

Sao thứ Năm không tự thuyết phục
mình đi sau thứ Sáu?

Ai hét lên sung sướng
khi màu xanh được sinh ra?

Tại sao trái đất buồn
khi những bông violet xuất hiện?

XV

Nhưng có đúng là nó đang được chuẩn bị,
sự nổi dậy của những chiếc áo ghi lê?

Tại sao một lần nữa mùa xuân
lại đem cho những váy xanh của nó?

Sao nông nghiệp lại cười
vào tiếng khóc nhạt của bầu trời?

Làm sao nó giành được tự do
cái xe đạp bị bỏ rơi?

XVI

Muối và đường có làm việc
để xây nên một tòa tháp trắng?

Có đúng là ở khu ổ chuột
những giấc mơ là điều bắt buộc?

Bạn có biết trái đất nghiền
ngẫm gì vào mùa thu?

(Sao không trao huy chương
cho chiếc lá vàng đầu tiên?)

XVII

Bạn có để ý thấy
mùa thu giống một con bò vàng?

Và làm sao mà con thú mùa thu
sau đó là một bộ xương tối?

Và làm thế nào mà mùa đông tích lũy
được rất nhiều đường tuyến tính xanh?

Và ai xin mùa xuân
nền quân chủ trong lành?

XVIII

Làm thế nào những quả nho biết
lời tuyên truyền của chùm?

Và bạn có biết cái gì khó khăn hơn
giữa ra hạt và tách hạt?

Thật tệ khi sống mà không có địa ngục:
chúng ta không thể dựng lại nó?

Và đặt Nixon buồn
với cái mông của hắn lên lò than?

Đốt âm ỉ
bằng Napalm Bắc Mỹ?

XIX

Họ đã đếm số vàng
trên lãnh thổ ngô chưa?

Bạn có biết sương mù màu xanh lá
lúc giữa trưa, ở Patagonia?

Ai hát dưới đáy nước
trong cái đầm bỏ hoang?

Dưa hấu cười gì
khi người ta giết nó?

XX

Có đúng là hổ phách chứa
nước mắt của những mỹ nhân ngư?

Gọi là gì bông hoa
bay từ chim sang chim?

Chẳng phải không thì còn hơn muộn?

Và tại sao phô mai chuẩn bị
để phô diễn ở Pháp?

XXI

Và khi ánh sáng được tạo
nó có xảy ra ở Venezuela?

Lòng của biển ở đâu?
Tại sao sóng không bao giờ đến đó?

Có đúng là sao băng
là con chim câu thạch anh tím?

Tôi có thể hỏi cuốn sách của tôi
có thật tôi là người viết nó?

XXII

Tình yêu, tình yêu này và nọ
nếu không còn, thì chúng đã đi đâu?

Hôm qua, hôm qua tôi nói với mắt tôi
đến khi nào thì chúng ta gặp lại?

Và khi bạn chuyển phong cảnh
thì đấy bằng tay hay là bằng găng tay?

Làm sao mà tin đồn của bầu trời có mùi
khi màu xanh của nước hát?

XXIII

Nếu con bướm lột xác
nó có thành một con cá bay?

Vậy thì không phải là
Chúa đã sống trên trăng?

Màu của nó là gì
mùi của tiếng khóc xanh của những bông violet?

Một ngày có bao nhiêu tuần
và một tháng có bao nhiêu năm?

XXIV

Có phải 4 với ai cũng là 4?
Có phải bảy tất cả đều như nhau?

Khi tù nhân nghĩ về ánh sáng
có phải nó là ánh sáng chiếu bạn?

Bạn nghĩ với người bệnh
tháng Tư có màu gì?

Nền quân chủ phương Tây nào
giương cờ hoa anh túc?

XXV

Sao để đợi tuyết rơi
lùm cây trút xống áo?

Và làm sao để biết đâu là Chúa
trong các vị thần của Calcuta?

Sao chúng sống rách rưới
tất cả lũ tằm dâu?

Tại sao nó cứng thế, vị ngọt
của trái tim anh đào?

Có phải vì là nó phải chết
hay là vì nó phải tiếp tục?

XXVI

Viên thượng nghị sĩ trang trọng
gán cho tôi một tòa lâu đài

đã ngấu nghiến, cùng cháu trai
cái bánh của kẻ giết người?

Cây mộc lan lừa ai
bằng hương chanh của nó?

Con đại bàng để dao găm của nó ở đâu
khi nó nằm xuống mây?

XXVII

Chúng có chết vì xấu hổ
những chuyến tàu bị lạc?

Ai chưa thấy cây lô hội bao giờ?

Chúng được trồng ở đâu, đôi mắt
của đồng chí Paul Éluard?

Mi có chỗ cho chút gai không?
Họ hỏi bụi hoa hồng.

XXVIII

Sao người già không nhớ
nợ và những vết bỏng?

Nó có thật, cái mùi
của những thiếu nữ ngạc nhiên?

Sao người nghèo không hiểu
họ chỉ cần thôi nghèo?

Tìm cái chuông reo lên
trong những giấc mơ của bạn ở đâu?

XXIX

Đâu là khoảng cách tính bằng mét
giữa mặt trời và những quả cam?

Ai đánh thức mặt trời khi nó ngủ
trên cái giường thiêu đốt của mình?

Trái đất có hát như một con dế
trong nhạc của thiên thể không?

Có thật là nỗi buồn rất rộng,
u sầu thì mỏng manh?

XXX

Chẳng phải là lúc viết cuốn sách lam
thì Rubén Darío màu lục?

Chẳng phải Rimbaud thì đỏ tươi,
Góngora màu violet?

Và Victor Hugo tam thể?
Còn tôi ruy băng vàng?

Tất cả những ký ức
của những người nghèo có đến với nhau trong làng?

Và có phải trong một hộp khoáng sản
người giàu cất giữ những giấc mơ?

XXXI

Tôi có thể hỏi ai
tôi đến để làm gì trên thế giới này?

Tại sao tôi vô tình di chuyển,
tại sao tôi không thể ở yên?

Tại sao tôi lăn mà không có bánh xe,
bay mà không có cánh hoặc lông,

và tại sao tôi lại chuyển đi
nếu xương của tôi sống ở Chilê?

XXXII

Có cái gì ngớ ngẩn trong đời
hơn bị gọi là Pablo Neruda?

Có hay không một người thu mây
trên bầu trời Colombia?

Tại sao những đại hội của ô
luôn luôn ở London?

Hoàng hậu của Sheba
có máu màu rau dền?

Khi Baudelaire khóc
ông có khóc bằng nước mắt đen?

XXXIII

Và tại sao mặt trời là một người bạn tồi
của người đi trong sa mạc?

Và tại sao mặt trời rất thân thiện
trong vườn bệnh viện?

Đó là chim hay cá
trong những tấm lưới của trăng?

Có phải nơi họ đánh mất tôi
cuối cùng tôi đã tìm thấy chính mình?

XXXIV

Với những đức tính mà tôi đã quên
tôi có thể may một bộ cánh mới?

Tại sao những con sông hàng đầu
đã đi chảy ở Pháp?

Tại sao không bình minh ở Bolivia
sau đêm của Guevara?

Và trái tim anh bị sát hại
có đi tìm những kẻ ám sát?

Chúng có muốn trước hết là nước mắt
những quả nho đen của sa mạc?

XXXV

Đời chúng ta sẽ chẳng là đường hầm
giữa hai sự rõ ràng mơ hồ?

Hoặc sẽ chẳng là một sự rõ ràng
giữa hai tam giác tối?

Hoặc cuộc sống sẽ chẳng là con cá
đã sẵn sàng trở thành một con chim?

Cái chết sẽ bao gồm cái không
hay là gồm các chất nguy hiểm?

XXXVI

Cuối cùng, cái chết chẳng
là một căn bếp vô tận?

Những khúc xương gãy của bạn sẽ làm gì,
chúng sẽ tìm lại hình thức của bạn?

Sự hủy diệt của bạn có tan chảy
trong một giọng nói khác và một ánh sáng khác?

Giun của bạn sẽ trở thành một phần
của chó hay bươm bướm?

XXXVII

Từ tro của bạn sẽ sinh
ra người Tiệp Khắc hay rùa?

Miệng của bạn có hôn những đóa hoa cẩm chướng
bằng một đôi môi khác sắp tới?

Nhưng bạn có biết cái chết đến
từ đâu, trên hay dưới?

Từ vi khuẩn hay tường,
chiến tranh hay mùa đông?

XXXVIII

Bạn không tin là cái chết sống
trong mặt trời của anh đào?

Một nụ hôn của mùa xuân
không thể giết chết bạn?

Bạn tin là đau buồn mang trước bạn
lá cờ của định mệnh?

Và bạn có thấy trong hộp sọ
tổ tiên mình bị kết án thành xương?

XXXIX

Bạn cũng không cảm thấy nguy hiểm
trong tiếng cười của biển?

Bạn không thấy một mối đe dọa
trong lụa máu của hoa anh túc?

Bạn không thấy cây táo nở hoa
chỉ để chết trong táo?

Bạn không khóc bao quanh bởi tiếng cười
với những chai lãng quên?

XL

Con chim điêu tả tơi sẽ báo cáo cho ai
về sứ mệnh của mình?

Họ gọi là gì, nỗi buồn
của một con cừu cô đơn?

Và chuyện gì xảy ra trong chuồng
nếu bồ câu học hát?

Nếu ruồi làm mật
chúng có xúc phạm những con ong?

XLI

Một con tê giác sẽ sống được bao lâu
sau khi bị mềm lòng?

Cái gì là mới với những chiếc lá
của mùa xuân gần đây?

Mùa đông lá có sống
trong bí mật với những cái rễ cây?

Cây đã học được gì từ đất
để nói chuyện với trời?

XLII

Người luôn đợi có khổ
hơn người không đợi ai bao giờ?

Cầu vồng kết thúc ở đâu,
trong tâm hồn bạn hay trên chân trời?

Có lẽ một ngôi sao vô hình
sẽ là bầu trời của những người tự tử?

Dây leo sắt ở đâu
mà sao băng rụng từ đó?

XLIII

Ai là người yêu bạn
trong mơ, khi bạn ngủ?

Các thứ trong mơ đi đâu?
Chúng có đến giấc mơ của người khác?

Và người cha sống trong mơ
có chết lần nữa khi bạn thức dậy?

Trong mơ cây có nở
và những cái quả nghiêm túc của nó chín?

XLIV

Đứa trẻ là tôi đâu rồi,
vẫn trong tôi hay đã rời đi?

Nó có biết tôi chưa bao giờ thích nó
và nó cũng không thích tôi?

Sao chúng tôi lớn bên nhau quá lâu
chỉ để tách nhau ra?

Sao cả hai không chết
khi tuổi thơ tôi chết?

Và nếu hồn tôi sụp đổ
sao xương tôi vẫn theo tôi?

XLV

Màu vàng của rừng
có giống như của năm qua?

Và những chuyến bay đen có lặp lại
của loài chim biển ngoan cường?

Và nơi không gian kết thúc
được gọi là cái chết hay khôn cùng?

Cái gì nặng hơn trên eo,
những nỗi đau hay những ký ức?

XLVI

Và tên của nó là gì
tháng giữa tháng Giêng và tháng Mười hai?

Lấy quyền gì họ đánh số
mười hai quả nho của chùm?

Sao họ không cho chúng ta
những tháng rộng dài cả năm?

Mùa xuân có không lừa bạn
bằng những nụ hôn không nở của mình?

XLVII

Bạn có nghe thấy giữa mùa thu
màu vàng phát nổ?

Bằng lý do gì hay điều vô lý gì
mà mưa khóc với niềm vui sướng?

Con chim nào ra lệnh
cho đàn khi nó bay?

Con chim ruồi treo từ đâu
sự đối xứng rực rỡ của mình?

XLVIII

Có phải ngực của những mỹ nhân ngư
là những vỏ ốc tròn?

Hay chúng là những ngọn sóng hóa đá
hay trò đứng im của bọt biển?

Đồng cỏ chưa bắt lửa
với những con đom đóm hoang?

Thợ làm đầu của mùa thu
đã làm bù xù những bông hoa cúc?

XLIX

Khi tôi thấy biển lần nữa
biển đã thấy tôi hay là không thấy tôi?

Tại sao sóng hỏi tôi
giống như tôi hỏi chúng?

Và tại sao chúng xô vào đá
với rất nhiều nhiệt tình phí phạm?

Chúng không mệt khi phải lặp lại
lời tuyên ngôn của mình với cát?

L

Ai có thể thuyết phục biển
cư xử cho hợp lý?

Có ích gì, việc phá hủy
hổ phách lam, đá granit xanh?

Và tại sao nhiều nếp nhăn
và rất nhiều lỗ trên đá?

Tôi đến từ phía sau biển
và tôi sẽ đi đâu khi nó cắt đuôi tôi?

Tại sao tôi lại đóng đường
rơi vào bẫy của biển?

LI

Tại sao tôi ghét những thành phố
có mùi đàn bà và nước tiểu?

Thành phố chẳng phải là đại dương
của những tấm nệm phập phồng?

Châu Đại dương của không khí
chẳng có đảo và cây cọ sao?

Sao tôi quay lại với sự thờ ơ
của đại dương quá trớn?

LII

Lớn thế nào, con bạch tuộc đen
đã che khuất sự bình yên của ngày?

Chi của nó bằng sắt
và mắt bằng ngọn lửa chết?

Và tại sao con cá voi tam thể
cắt mặt tôi trên đường?

LIII

Ai nuốt chửng trước mắt tôi
một con cá mập đầy nhọt?

Ai có tội, cá mập
hay lũ cá dính máu?

Sự đổ vỡ liên tiếp này
là trật tự hay trận chiến?

LIV

Có đúng là những con én
sẽ định cư trên trăng?

Chúng sẽ mang mùa xuân
lột nó khỏi phào trần?

Chúng sẽ đi vào mùa thu
những con én mặt trăng?

Chúng sẽ tìm những mẩu bismuth
bằng cách mổ lên trời?

Và chúng vẩy đầy tro sẽ trở lại
với những cái ban công?

LV

Sao không gửi chuột chũi
và rùa lên mặt trăng?

Những loài vật kỹ sư
của những hốc và rãnh

chúng không thể đảm nhận
những cuộc kiểm tra xa?

LVI

Bạn không tin lạc đà
giữ ánh trăng trong cái bướu của mình?

Chúng không gieo nó trong sa mạc
với một sự kiên trì bí mật?

Và biển không được vay
một thời gian ngắn cho trái đất?

Chúng ta sẽ không phải trả lại
những thủy triều của nó cho trăng?

LVII

Chẳng tốt nhất là cấm
những nụ hôn liên hành tinh?

Tại sao không phân tích các thứ
trước khi trang bị cho các hành tinh?

Và tại sao không phải thú mỏ vịt
với bộ đồ ngoài không gian?

Sao không làm móng ngựa
cho ngựa trên mặt trăng?

LVIII

Và cái gì đã đập trong đêm?
Những hành tinh hay là móng ngựa?

Tôi phải chọn sáng nay
giữa biển khỏa thân và trời?

Và tại sao bầu trời mặc áo
sớm như vậy với sương mù của nó?

Điều gì chờ đợi tôi ở Isla Negra?
Sự thật xanh hay sự đường hoàng?

LIX

Sao tôi không ra đời bí ẩn?
Sao tôi lớn lên mà không có bạn đường?

Ai ra lệnh cho tôi gỡ bỏ
những cánh cửa của lòng tự hào riêng?

Và ai đã đi để sống cho tôi
khi tôi ngủ hay ốm?

Và lá cờ nào đã giương
nơi họ không quên tôi?

LX

Và tôi quan trọng thế nào
trong tòa án lãng quên?

Cái gì là đại diện
cho kết cục sắp tới?

Nó là hạt ngũ cốc
giữa những đám đông vàng?

Hay là trái tim xương
đại biểu của quả đào?

LXI

Giọt sống của thủy ngân
chảy xuống hay là mãi mãi?

Những vần thơ bất hạnh của tôi
nó sẽ nhìn bằng mắt tôi chứ?

Nó có mùi và những nỗi đau tôi
khi tôi ngủ sau khi bị hủy diệt?

LXII

Có nghĩa gì, tồn tại
trong căn hẻm của cái chết?

Trong sa mạc của muối
làm thế nào để có thể nở hoa?

Trong biển không có gì xảy ra
có bộ cánh nào để chết?

Khi xương đã biến mất
ai sẽ sống trong lớp bụi sau cùng?

LXIII

Làm thế nào bản dịch các thứ tiếng
thỏa thuận với những con chim?

Làm thế nào để nói với con rùa
tôi đánh bại nó môn đi chậm?

Làm thế nào để hỏi con bọ chét
những con số của chức vô địch?

Và nói gì với những bông cẩm chướng
để cảm ơn hương thơm của chúng?

LXIV

Sao quần áo bạc màu của tôi
vẫy như một lá cờ?

Thỉnh thoảng tôi xấu xa
hay lúc nào cũng tốt?

Chúng ta học lòng tốt
hay mặt nạ của lòng tốt?

Chẳng phải bông hồng của cái ác thì trắng
và những bông hoa của cái tốt thì đen?

Ai gán tên và số
cho vô số người vô tội?

LXV

Giọt kim loại có sáng
như một âm tiết trong bài hát của tôi?

Và một từ không trườn
đôi khi như con rắn?

Nó không kêu răng rắc trong tim
một cái tên như một quả cam?

Con cá đến từ dòng sông nào?
Từ cái từ “đồ bạc”?

Và những chiếc thuyền buồm không đắm
khi chứa quá nhiều nguyên âm?

LXVI

Chúng có phun khói, lửa và hơi nước
những chữ “o” của đầu máy xe lửa?

Mưa rơi bằng ngôn ngữ nào
xuống những thành phố đớn đau?

Bầu không khí lúc bình minh trên biển
sẽ lặp lại những âm tiết nào mềm?

Có ngôi sao nào mở rộng
hơn cái từ “anh túc”?

Có đôi nanh nào sắc hơn
hai âm tiết của “chó rừng?”

LXVII

Bạn có thể yêu tôi không bảng âm tiết,
và cho tôi một nụ hôn thực chất?

Một cuốn từ điển là một ngôi mộ
hay là một tổ ong kín?

Ở cửa sổ nào tôi vẫn ở
nhìn thời gian đã chôn?

Hay những gì mà tôi nhìn từ xa
là những gì mà tôi chưa sống?

LXVIII

Khi nào thì con bướm đọc
lũ ruồi viết gì trên đôi cánh của mình?

Con ong biết những chữ cái gì
để hiểu được hành trình của nó?

Và bằng số nào con kiến trừ đi
những người lính đã chết của mình?

Lốc xoáy được gọi là gì
khi nó đứng bất động?

LXIX

Những suy nghĩ của tình yêu có rơi
vào những núi lửa tuyệt chủng?

Miệng núi lửa là một sự trả thù
hay là một hình phạt của trái đất?

Chúng cứ nói bằng những ngôi sao nào,
những dòng sông không chảy?

LXX

Loại lao động cưỡng bức nào
Hitler làm ở địa ngục?

Sơn tường hay xác chết?
Ngửi tử khí của họ?

Họ có cho hắn ta ăn tro
của vô số đứa trẻ bị thiêu cháy?

Hay họ có cho kể từ khi hắn chết
máu để uống trong phễu?

Hay họ có đóng vào trong mồm hắn
những cái răng vàng bị giật ra?

LXXI

Hay họ đưa hắn vào giấc ngủ
trên cái dây thép gai của hắn?

Hay họ xăm lên da hắn ta
cho những cái đèn của địa ngục?

Hay chúng cắn hắn không thương xót
những con chó ngao đen của lửa?

Hay hắn phải đi đêm ngày
không nghỉ với những tù nhân?

Hay hắn phải chết mà không chết
vĩnh viễn dưới khí ga?

LXXII

Nếu mọi con sông đều ngọt
thì biển lấy muối ở đâu?

Làm sao các mùa biết
chúng phải thay áo rồi?

Sao mùa đông chậm thế
và rồi một cái nhói lên?

Và làm sao mà rễ cây biết
chúng phải trồi lên với ánh sáng?

Rồi chào hỏi không khí
bằng rất nhiều hoa và màu sắc?

Có phải vẫn là một mùa xuân
luôn lặp lại vai trò của nó?

LXXIII

Ai làm việc nhiều hơn trên trái đất,
người hay mặt trời của ngũ cốc?

Giữa linh sam và anh túc
trái đất yêu ai hơn?

Giữa hoa lan và lúa mì
cái nào là nó thích?

Sao rất nhiều sự sang trọng cho hoa
và vàng bẩn cho lúa mì?

Mùa thu đi vào bất hợp pháp
hay là một mùa ngầm?

LXXIV

Sao nó ở trên nhánh
cho đến khi lá rụng?

Và nó treo lại ở đâu
cái quần vàng của mình?

Có đúng là mùa thu như đợi
một điều gì xảy ra?

Có lẽ sự run rẩy của lá
hay là sự quá cảnh của vũ trụ?

Có một thỏi nam châm dưới đất,
đứa em của mùa thu?

Nó được lệnh ở dưới đất khi nào
sự chỉ định của hoa hồng?

Pablo Neruda, Libro de las preguntas (Editorial Losada, 1974).

Copyright © 1974 by Pablo Neruda | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on February 26, 2020 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: