Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Tạo thế giới” – Czesław Miłosz

Czesław Miłosz (1911–2004) là nhà văn, nhà thơ, và dịch giả người Ba Lan. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1978 và giải Nobel văn chương năm 1980.

Tạo thế giới

Các Người Trời trong Ban Dự án phá lên cười,
Bởi vì một trong số họ đã thiết kế ra một con nhím,
Một người khác, để không kém cạnh, một ca sĩ soprano;
Cặp lông mi, bầu ngực, một lọn tóc, rất nhiều lọn tóc.

Thật là vui trong đại dương năng lượng sôi sục,
Giữa những tiếng lách tách thông báo những dòng điện.
Các thùng sơn gốc lục bục, các đầu cọ gốc hoạt động,
Một cơn lốc vĩ đại của các suýt thiên hà sau các gần cửa sổ,
Và sự rạng rỡ thuần khiết chưa bao giờ trải qua mây.

Họ thổi vỏ ốc, nhào lộn trong các không gian đầu,
Trong xứ sở nguyên mẫu của họ, trên tầng trời thứ bảy.
Trái đất gần như đã sẵn sàng, các dòng sông lấp lánh,
Các cánh rừng bao phủ, và từng sinh vật riêng biệt
Chờ tên của mình. Sấm bước trên đường chân trời
Nhưng các bầy thú ăn cỏ không ngẩng đầu lên.

Các thị trấn xuất hiện, và các con phố hẹp,
Một cái bô đổ xuống từ cửa sổ, đồ giặt.
Và ngay lập tức các đường cao tốc đến sân bay,
Tượng đài ở một ngã tư, công viên, sân vận động,
Cho hàng ngàn người đứng lên và gào: vào!

Phát minh ra chiều dài, chiều rộng, chiều cao,
Hai nhân hai và lực hấp dẫn
Đã là đủ, nhưng trên đó còn có đồ lót
Có ren, một con hà mã, mỏ một con tu căng,
Một cái đai trinh tiết với hàm răng khủng khiếp,
Cá mập đầu búa, mũ giáp che mặt,
Và thời gian, đó là sự phân chia giữa đã và sẽ.

Gloria, gloria, hát các thứ được gọi vào hiện hữu.
Nghe thấy chúng, Mozart ngồi xuống đàn dương cầm
Và soạn những bản nhạc đã sẵn sàng
Trước khi bản thân ông được sinh ra ở Salzburg.

Giá mà nó có thể trường tồn, nhưng không.
Nó sáng lung linh, đi qua, xoay trong một bong bóng xà phòng
Cùng một lời kêu gọi của Người Trời với người phàm:

“Hỡi bộ tộc quay cuồng, làm sao mà không thương hại các người!
Những tấm giẻ đầy màu sắc, những điệu nhảy
Trông hào nhoáng nhưng thật ra thảm hại,
Những tấm gương mà các người để lại một khuôn mặt hoa tai,
Những mí mắt kẻ, những cặp mi chuốt.
Ôi, chẳng có gì nhiều, ngoài các bữa tiệc tình yêu!
Một sự phòng thủ yếu ớt trước vực thẳm!”

Và mặt trời mọc và mặt trời lặn.
Và mặt trời mọc và mặt trời lặn
Trong khi họ tiếp tục chạy và chạy.

Berkeley, 1988

Czesław Miłosz, “Creating the World,” Provinces, trans. author and Robert Hass (Ecco Press, 1991). This poem also appeared in The New Yorker (February 26, 1990 Issue).

Copyright © 1991 by Czesław Miłosz | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on August 11, 2020 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: