Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Nhà lá bài” – Charles Simic

Charles Simic (1938–) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, giải Wallace Stevens năm 2007, huân chương Robert Frost năm 2011, và giải văn chương quốc tế Zbigniew Herbert năm 2014, và được bổ nhiệm làm Poet Laureate của Hoa Kỳ nhiệm kỳ 2007–2008. Ông biên tập thơ cho tờ Paris Review từ năm 2003 đến năm 2010 và là giáo sư hưu trí ngành văn học Anh tại Đại học New Hampshire.

Nhà lá bài

Ta nhớ mi những buổi tối mùa đông
Với những ánh đèn mờ.
Đôi môi mím chặt của mẹ ta
Và những cái nín thở
Trong lúc chúng ta ngồi ở bàn ăn.

Các ngón tay thon dài của bà
Xếp lá bài,
Rồi đợi cho chúng sụp đổ.
Tiếng giày đi trên phố
Làm chúng ta yên lặng trong giây lát.

Chẳng còn gì để kể.
Cửa thì khóa,
Và sau một ô cửa sổ nhuốm đỏ,
Một cái cây duy nhất trong sân,
Trơ cành và méo xệch.

Charles Simic, “House of Cards,” That Little Something (Houghton Mifflin Harcourt, 2008). This poem was first published in The Virginia Quarterly Review, Vol. 81, No. 3 (Summer 2005) and was included in The Best American Poetry 2006.

Copyright © 2008 by Charles Simic | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on August 26, 2020 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: