Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Nó lúc này” – Mark Strand

Mark Strand (1934–2014) là nhà thơ người Mỹ. Ông được trao giải thơ Rebekah Johnson Bobbitt năm 1992, giải thơ Bollingen năm 1993, giải Pulitzer cho thơ năm 1999, và giải Wallace Stevens năm 2004, và được bổ nhiệm làm Poet Laureate của Hoa Kỳ từ năm 1990 đến năm 1991.

Nó lúc này

Họ sẽ nói đó là cảm giác hay tâm trạng, hay thế giới, hay âm thanh
Thế giới tạo ra vào những đêm mùa hè trong khi mọi người ngủ—
Cây cối ngập gió, cái gì như thế, cái gì không chính xác
Như thế. Nhưng đừng để mình bị lừa. Thế giới
Chỉ là một tấm gương trả lại hình ảnh của nó. Họ sẽ nói
Nó là về những cái cụ thể, biện hộ cho cái này cái kia,
Nhưng nó chỉ cố gắng là chính nó. Những đồi thấp, những suối xuân,
Những chiếc váy dài, cả đàn lyre và dulcimer cũng không có ý nghĩa gì,
Âm nhạc mà nó tạo ra phần lớn là của riêng nó. Cho đến giờ
Từ những gì nó có thể là, nó luôn luôn biến thành khao khát,
Trải mình ra vì ham muốn, ham muốn cái kết tận cùng của chính nó,
Hết từ này đến từ khác xóa đi thế giới và thay vào đó bỏ lại
Những dòng vô hình của tiếng gọi của nó: Ngoài kia, ngoài kia.

Mark Strand, “Itself Now,” The Continuous Life (Knopf, 1990). This poem was first published in The New Yorker (July 8, 1985 Issue).

Copyright © 1990 by Mark Strand | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on August 5, 2021 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: