Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Vinh danh Clio” – W. H. Auden

W. H. Auden sinh năm 1907 ở York và theo học Văn học Anh tại Christ Church, Đại học Oxford, nơi ông kết bạn với các nhà thơ Cecil Day-Lewis, Louis MacNeice, và Stephen Spender. Ông đến Mỹ năm 1939 và trở thành công dân Hoa Kỳ năm 1946. Auden được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1948, giải Bollingen năm 1953, và giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 1956, và từ năm 1956 đến năm 1961 là Giáo sư về Thơ tại Đại học Oxford. Ông qua đời ở Vienna năm 1973.

Vinh danh Clio

Ngọn đồi của chúng tôi đã phục tùng và màu xanh
          Tràn lên phía Bắc: xung quanh tôi,
Từ sáng đến tối, những bông hoa đấu tay đôi không ngừng,
          Màu sắc chống lại màu sắc, trong các cuộc chiến

Mà chúng đều thắng, và bất kỳ giờ nào từ một điểm khác
          Cũng có thể đến một tiếng kêu bộ lạc khác
Của một thế hệ mới những con chim líu lo
          Không phải vì gì mà bởi líu lo

Là điều cần làm. Nhiều sự sống hơn tôi nhận thức được
          Nhận thức được sự sống của tôi sáng tháng Năm hôm nay
Khi tôi ngồi đọc sách, các giác quan nhạy bén hơn
          Mãi quan sát một vệt không ăn được

Của cái mùi không thỏa mãn, không an toàn
          Như nhiều khu vực: trước sự quan sát
Cuốn sách của tôi đã chết, và bằng những quan sát chúng sống
          Trong không gian, không biết gì về sự im lặng

Như Aphrodite Khêu Gợi hay người em gái song sinh,
          Artemis Kiêu Hùng, các Chị Em Cao
Mà chúng là thần dân. Đó là lý do, trong Cõi Đôi của chúng,
          Những sự tầm thường có thể đẹp đẽ,

Tại sao không có gì là quá to hay quá nhỏ hay sai
          Màu, và tiếng gầm của một trận động đất
Sắp xếp lại những tiếng thì thầm của suối một tiếng động lớn
          Không phải một tiếng ồn ào: nhưng chúng tôi, ngẫu nhiên

Và một cách vô lý, bị đem đến đối mặt
          Từng người một, Clio, với sự im lặng của người. Sau đó
Không có gì là dễ dàng. Chúng tôi có thể mơ như chúng tôi muốn
          Về cột phallus hay đá rốn

Với mười hai thần nữ xoay tròn quanh nó, nhưng hình ảnh
          Là vô ích: sự im lặng của người đã ở đó
Giữa chúng tôi với bất cứ trung tâm ma thuật nào
          Nơi mọi thứ được nắm trong tay. Vả lại,

Chúng tôi tiếc thế ư? Bị đánh thức lúc mặt trời mọc để nghe
          Một con gà trống tuyên bố bản thân mình là bản thân mình
Dẫu tất cả các con của nó đã bị thiến và bị ăn thịt,
          Tôi mừng rằng tôi có thể không hạnh phúc: nếu

Không biết mình sẽ xoay xở thế nào, ít nhất tôi biết
          Con thú hai lưng có thể là một loài
Phân bố đều nhưng Bố và Mẹ
          Không phải là hai người khác. Viếng thăm

Mộ của một người bạn, tạo nên một khung cảnh xấu xí,
          Đếm những tình yêu mà người ta đã trải qua,
Chẳng đẹp đẽ gì, nhưng líu lo như một con chim không lệ,
          Như thể không có ai chết riêng phần cụ thể

Và lời đồn không bao giờ là thật, thì không thể tưởng tượng:
          Nếu là như thế, thì sự tha thứ sẽ chẳng ích gì,
Mắt đền mắt sẽ là công bằng và những kẻ vô tội
          Sẽ không phải đau khổ. Artemis,

Aphrodite, là các Cường Quyền và tất cả
          Các tổng trấn khôn ngoan sẽ để ý mồm miệng,
Nhưng người, kẻ chưa bao giờ lên tiếng, Madonna
          Của những sự im lặng, mới là người chúng tôi quay vào

Khi chúng tôi mất kiểm soát, mắt người, Clio, chúng tôi
          Nhìn vào để tìm sự công nhận sau khi
Chúng tôi đã được tìm ra. Tôi sẽ mô tả người thế nào? Họ
          Có thể được thể hiện bằng đá granit

(Người ta lập tức đoán ra từ cặp mông hoàn hảo,
          Khuôn miệng hoàn mỹ quá lớn để có khóe,
Bức tượng khổng lồ là ai), nhưng biểu tượng nào
          Có nghệ thuật cho người, kẻ trông như bất cứ

Cô gái nào người ta không để ý và cho thấy không
          Sự tương đồng đặc biệt nào với một con thú? Tôi đã thấy
Ảnh của người, tôi nghĩ, trên báo, cho một đứa trẻ bú
          Hay khóc thương cho một xác chết: lần nào

Người cũng không có thể gì để nói và không, người ta có thể thấy,
          Quan sát nơi người ở, Thần Muse của sự kiện
Lịch sử độc nhất, bảo vệ bằng sự im lặng
          Một thế giới nào đó của sự bảo bọc của người, một sự im lặng

Không tiếng nổ nào chinh phục được nhưng tiếng Vâng
          Của người tình có thể lấp đầy. Rất ít kẻ trong đám To Lớn
Lắng nghe bao giờ: đấy là lý do người có một chồng
          Những tiếng thét thừa thãi để chăm lo và

Lý do, thất thường như Công tước xứ Cumberland,
          Hay lòng vòng như Cối xay Laxey,
Kẻ Lùn, Kẻ Hói, Kẻ Sùng Đạo, Kẻ Nói Lắp đi,
          Như những đứa con của Artemis, không phải

Của người. Những sự sống tuân theo người di chuyển như âm nhạc,
          Trở thành, giờ, cái mà chúng chỉ có thể là một lần,
Tạo ra từ im lặng âm thanh quyết định: nó nghe thì
          Dễ, nhưng người ta phải tìm được lúc. Clio,

Muse của Thời gian, người mà sự im lặng nhân hậu
          Đối với nó chỉ có bước đầu tiên được tính và đó
Sẽ luôn luôn là giết người, người mà lòng tốt không bao giờ
          Được hiểu, hãy tha thứ cho những tiếng ồn của chúng tôi

Và dạy chúng tôi những hồi ức của mình: vứt bỏ
          Lỗi lầm nhỏ nhất của ai đó mà chúng ta yêu thương
Là điều không thể tưởng tượng, Aphrodite nói,
          Kẻ hẳn biết, nhưng chúng ta biết có những người

Đã làm đúng như vậy. Dễ gần như người có vẻ,
          Tôi không dám hỏi người có ban phước cho các nhà thơ,
Bởi người không trông như người đã từng đọc họ
          Và tôi cũng không thấy lý do người nên làm điều đó.

W. H. Auden, “Homage to Clio,” Homage to Clio (Random House, 1960).

Copyright © 1955 by W. H. Auden | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on August 20, 2021 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: