Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Những dòng cho kỳ nghỉ đông (Washington, D.C.)” – Joseph Brodsky

Joseph Brodsky sinh năm 1940 ở Leningrad và định cư ở Hoa Kỳ từ năm 1972 sau khi bị chính quyền Liên Xô trục xuất. Ông được trao giải phê bình của Hiệp hội Nhà Phê bình Sách Quốc gia Mỹ năm 1986 và giải Nobel văn chương năm 1987, sau đó được bổ nhiệm làm Poet Laureate của Hoa Kỳ từ năm 1991 đến năm 1992. Ông qua đời ở New York City năm 1996.

Những dòng cho kỳ nghỉ đông (Washington, D.C.)

Một quả trứng luộc chín được ôm bởi cái lạnh cẩm thạch
nứt, cho thấy lòng đỏ buổi tối của nó. Đại lộ
vô tận ngấu nghiến những hình khối, hình thoi, hình bình hành
với sự thèm ăn tiền băng hà, khó coi trong hình học.
Một sân bay tuyết phủ liếm láp cái không phải sữa hay mật
của dòng sông địa phương uốn khúc,
uể oải, miễn cưỡng chảy đến đại dương.
Các quý ông, đây là những ngày xa xưa tốt đẹp.
Taxi của các vị trên xa lộ vẫn vượt qua một chiếc xe tang.
Một con sói háo hức nằm xuống với một con cừu hoặc vịt què, viện dẫn
nhiệt độ thấp. Những sắc xanh vẫn sống sót
tuy thế trong những ngọn đèn đường. Càng lúng túng với
các thứ ở nước ngoài, ẩm thực người ta càng phong phú.
Và nếu cổ phiếu không vọt lên nữa như những ngọn bút tháp
chúng vẫn mang một vẻ tương đồng với những cột Doric
đỡ chắc một hàng hiên, trong khi những kẻ ăn mày
giết hại những kẻ ăn mày. Trữ tình và cận thị,
sao nhấp nháy trên bầu trời mùa đông như ngoại ô sau giờ làm,
đầy những lời cầu nguyện, nhạy cảm với một sự sụt
trong trọng lực, nhưng vô thức về những giới hạn của nó;
trên thực tế, khá mở rộng. Thế nhưng cái tương lai
bao quanh phát hành đấu thầu của các vị bằng gạch lát phòng tắm
từ Cộng hòa Onana, hoặc sản xuất tại địa phương,
không thấy đâu trong tầm mắt. Đây vẫn cứ là những ngày xa xưa
tốt đẹp, với những sự hấp dẫn kỳ dị, với công việc dở dang của chúng.
Bởi, nói thật, ngay cả một con thiên nga duy nhất
cũng bằng 2 khi nhìn từ mặt bên, thứ ngăn cản sự phản chiếu
nếu không phải sự tán thưởng. Bởi cửa sổ của các vị quá nửa đêm lấp lánh
như một người Tàu xem xét những trang vàng,
trì hoãn những giấc mơ—với chiếc lốp xe thường xuyên xẹp của chúng,
với thịt đỏ tán tỉnh dao, hay một đồng cỏ các động vật ăn cỏ của nó.

Joseph Brodsky, “Lines for the Winter Recess (Washington, D.C.),” The New Yorker (May 4, 1992 Issue).

Copyright © 1992 by Joseph Brodsky | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on September 20, 2021 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: