Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Những hồn ma nấn ná” – Charles Simic

Charles Simic (1938–) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, giải Wallace Stevens năm 2007, huân chương Robert Frost năm 2011, và giải văn chương quốc tế Zbigniew Herbert năm 2014, và được bổ nhiệm làm Poet Laureate của Hoa Kỳ nhiệm kỳ 2007–2008. Ông biên tập thơ cho tờ Paris Review từ năm 2003 đến năm 2010 và là giáo sư hưu trí ngành văn học Anh tại Đại học New Hampshire.

Những hồn ma nấn ná

Cho tôi một đêm tối dài mất ngủ,
Tôi sẽ đến thăm mọi nơi tôi từng sống,
Bắt đầu từ ngôi nhà tôi sinh ra.
Tôi sẽ ngồi trong phòng ngủ tù mù của bố mẹ
Rướn tai nghe tiếng tích tắc đồng hồ.

Tôi sẽ lang thang tìm bạn trong khu xóm cũ,
Vào những sân sau đầy rác nơi cây
Trông như các thương binh chống nạng,
Dừng bên một gốc cây nơi bà
Bắt những con gà trống và gà mái đi lại không đầu.

Một con mèo đen sẽ trườn ra từ bóng tối
Và cọ người vào chân tôi
Để cho tôi biết nó sẽ là kẻ dẫn đường cho tôi đêm nay
Trên con phố này với những tòa nhà thiếu,
Những khuôn mặt thiếu và một vài hồn ma nấn ná.

Charles Simic, “Lingering Ghosts,” New and Selected Poems, 1962-2012 (Houghton Mifflin Harcourt, 2013).

Copyright © 2013 by Charles Simic | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on October 31, 2021 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: