Zbigniew Herbert (1924–1998) là nhà thơ người Ba Lan. Ông được trao nhiều giải thưởng văn học, trong đó có giải nhà nước Áo cho văn chương châu Âu năm 1965, giải Herder năm 1973, và giải Jerusalem năm 1991. Ngoài thơ, ông cũng viết tiểu luận, một số vở kịch, và văn xuôi.
Những con đường, những lối đi dài rợp bóng cây được cắt tỉa gọn gàng như ở một công viên nước Anh. Đôi khi một thiên thần đi ngang qua đó. Tóc uốn cẩn thận, cánh sột soạt tiếng Latinh. Ông cầm trong tay một công cụ gọn ghẽ gọi là tam đoạn luận. Ông đi nhanh mà không khuấy động không khí và cát. Ông lặng lẽ đi qua những biểu tượng bằng đá của các đức tính, các phẩm chất trong sáng, những ý tưởng về đồ vật và nhiều điều hoàn toàn không thể tưởng tượng được khác. Ông không bao giờ biến mất khỏi tầm nhìn bởi ở đây không có phối cảnh. Các dàn nhạc và dàn đồng ca im lặng nhưng âm nhạc vẫn hiện diện. Nơi này trống rỗng. Các nhà thần học nói một cách rộng rãi. Đây cũng được cho là bằng chứng.
Zbigniew Herbert, “The Paradise of the Theologians,” Selected Poems, trans. Czesław Miłosz and Peter Dale Scott (Penguin, 1968).
Copyright © 1957 by Zbigniew Herbert | Nguyễn Huy Hoàng dịch.