Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Sáu bài thơ – Charles Simic

Charles Simic (1938–) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, giải Wallace Stevens năm 2007, huân chương Robert Frost năm 2011, và giải văn chương quốc tế Zbigniew Herbert năm 2014, và được bổ nhiệm làm Poet Laureate của Hoa Kỳ nhiệm kỳ 2007–2008. Ông biên tập thơ cho tờ Paris Review từ năm 2003 đến năm 2010 và là giáo sư hưu trí ngành văn học Anh tại Đại học New Hampshire.

Sáu bài thơ

Kẻ kép của tôi

Lông mày nhướng lên ngạc nhiên,
Hắn lậm vào cái thói quen
Nói chuyện với chính mình
Và trả lời những câu hỏi của chính mình
Bằng giọng to, giận dữ.

Một cái cây dáng vẻ trang nghiêm

Phát chán những chiếc lá ồn ào
Và lũ chim non tíu tít,
Cộng thêm tên gõ kiến trẻ
Đục một ngôi nhà mới cho mình.

Giá treo cổ của tôi dựng ở đâu?

Bên ngoài cửa sổ
Tôi đã nhìn ra hồi còn nhỏ
Ở một thành phố bị chiếm đóng
Im lìm như nghĩa trang.

Clementine yêu dấu của anh

Em đã nâng tâm trạng buồn chán của chúng ta lên
Buổi chiều thu tăm tối,
Chơi cái giai điệu ngọt ngào cũ
Bằng lược và giấy vệ sinh.

Mẹ tôi mong

Mang theo cái máy may
Của bà xuống mộ,
Và tôi tin bà đã làm điều đó,
Bởi đôi khi
Nó làm đêm, tôi tỉnh.

Cho thuê

Phòng sạch rộng
Nhiều nắng
Và một con gián
Để tâm sự những rắc rối của mi.

Charles Simic, Six Poems, The New Yorker (June 13, 2022 Issue).

Copyright © 2022 by Charles Simic | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on June 6, 2022 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: